Month: Tháng Năm 2020

ĐGM Phêrô Nguyễn Văn Khảm: Ngày Thế giới Truyền Thông 2020 – Những bài học từ đại dịch Covid-19

ĐGM Phêrô Nguyễn Văn Khảm: Ngày Thế giới Truyền Thông 2020 – Những bài học từ đại dịch Covid-19

WHĐ — Theo lời mời gọi của Công đồng Vatican II (Inter Mirifica số 18), các Giáo phận của chúng ta sẽ cử hành Ngày Thế giới Truyền thông xã hội vào Chúa nhật Chúa Thăng Thiên 24-5-2020.

Trước đó, vào lễ Thánh Phanxicô Salêsiô 25-1-2020, Đức Thánh Cha Phanxicô đã gửi đi toàn văn Sứ điệp cho Ngày Thế giới Truyền thông xã hội năm 2020 để các tín hữu suy nghĩ, học hỏi và thực hiện. Sứ điệp mang tựa đề: “Để ngươi thuật lại cho con cháu” (Xh 10,2) – Cuộc sống trở thành câu chuyện.

Và trong dịp này, Đức Giám mục Phêrô Nguyễn Văn Khảm cũng gửi đến những người làm truyền thông một bài nhắn nhủ mang tựa đề: NGÀY THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG 2020 – Những bài học từ đại dịch COVID-19

 Ngày thế giới truyền thông năm 2020 được cử hành trong khung cảnh đặc biệt là đại dịch Covid-19 và sự tàn phá khủng khiếp của nó trên toàn thế giới, không chỉ về số người tử vong nhưng còn là những hậu quả lâu dài về mọi mặt: kinh tế, xã hội, tâm lý, tôn giáo.

1. Trong khung cảnh đó, khi suy nghĩ về truyền thông, tôi tự hỏi có thứ virus nào đang tàn phá truyền thông như Covid-19 tàn phá sự sống con người không.

Nếu hiểu mục đích của truyền thông là để thúc đẩy sự hiểu biết lẫn nhau, gắn kết với nhau hơn, cùng nhau làm cho cuộc sống hạnh phúc hơn và xây dựng thế giới tốt đẹp hơn, thì phải nói gian dối và bạo lực là loại virus đang tàn phá truyền thông nguy hiểm nhất. Fake news là một minh họa cụ thể: tràn ngập trên mạng xã hội không chỉ ở Việt Nam nhưng là khắp thế giới; kèm theo là những ngôn từ đầy bạo lực. Nếu nhìn rộng ra thế giới, vấn đề không chỉ là fake news theo nghĩa một vài cá nhân tung tin thất thiệt nhưng còn là sự gian dối có tính hệ thống và đầy quyền lực do những thế lực đen tối điều hành từ phía sau để lèo lái dư luận theo tính toán của họ.

Đối diện với sự gian dối và bạo lực có tính hệ thống và đầy quyền lực đó, truyền thông Công giáo xem ra giống như Đavít đứng trước tên khổng lồ Goliat ngạo mạn nói với Đavít, “Tao sẽ đem thịt mày làm mồi cho chim trời và dã thú” (1Sam 17,44); và như Chúa Giêsu đứng trước Philatô, người dám nói với Chúa: “Ông không biết tôi có quyền tha và cũng có quyền đóng đinh ông vào thập giá sao?” (Ga 19,10). Nhưng Đavít đã không gục ngã và Chúa Giêsu cũng không bị khuất phục! Đơn giản là vì như Đavít nói, “Tôi bước vào cuộc chiến này nhân danh Chúa các đạo binh” (1Sam 17,45), và Chúa Giêsu khẳng định, “Tôi đến thế gian này là để làm chứng cho sự thật, ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi” (Ga 18,37). Thế nên cho dù thiếu thốn về tài lực và vật lực, người làm truyền thông Công giáo vẫn vững tâm vì xác tín vào chính nghĩa của Chúa và chân lý Tin Mừng.

2. Trong bối cảnh virus gian dối và bạo lực tàn phá truyền thông chân chính như thế, chúng ta có thể làm gì để ngăn cản và chống trả?

Để phòng chống đại dịch Covid-19, biện pháp đầu tiên được tất cả các quốc gia áp dụng là giãn cách xã hội. Giãn cách xã hội được dịch từ social distancing, nghĩa là tạo khoảng cách. Vậy trong hoạt động truyền thông, có nên tạo khoảng cách không? Thiết nghĩ là rất nên vì nhiều lý do.

Internet và mạng xã hội ngày nay tràn ngập thông tin và hình ảnh. Vì qúa nhiều thông tin và hình ảnh nên người ta chỉ “lướt web” như lướt sóng (surfing), cũng có nghĩa là hời hợt, chỉ tiếp cận bề mặt (superficial), thiếu chiều sâu. Đồng thời, khi để mình bị lôi ra bên ngoài quá nhiều và quá thường xuyên, “nội giới” có nguy cơ bị xói mòn, đang khi chính nội giới đó mới là nguồn của phán đoán đúng đắn, suy tư độc lập, và tính sáng tạo. Thế nên cần tạo khoảng cách.

Thế rồi, trong biển cả thông tin và hình ảnh đó, thật giả chen lẫn khó lường, bên cạnh những thông tin hữu ích làm gia tăng kiến thức và phong phú tâm hồn, cũng không ít tin giả, tin vịt, thuyết âm mưu… Để nhìn một sự vật, cần có khoảng cách giữa mắt và sự vật; cũng thế, người làm công tác truyền thông cần phải biết tạo khoảng cách với các nguồn thông tin, để có thể tiếp nhận cách chủ động, tích cực, và hữu ích.

3. Để phòng chống coronavirus, cùng với yêu cầu giãn cách xã hội, các chuyên viên còn khuyến khích mọi người tăng cường sức đề kháng. Đây cũng là lời khuyên hữu ích cho công tác truyền thông. Trong thời đại mà gian dối và bạo lực đang tàn phá truyền thông chân chính, người làm truyền thông không những cần tạo khoảng cách (distancing) mà còn cần tăng cường sức đề kháng.

Trên bình diện cá nhân, để chống lại virus gian dối và bạo lực, cách tốt nhất là tăng cường kháng thể chân lý và tình yêu. Nếu cho rằng người này nhóm nọ loan tin sai sự thật, nhưng chính chúng ta cũng vội vã đưa tin chưa kiểm chứng thì có hơn gì? Nếu bị người khác chỉ trích bằng những lời lẽ bạo lực, mà chính chúng ta cũng dùng thứ ngôn ngữ đó để đáp trả thì có khác chi? Thay vào đó, người Công giáo cần phải bước vào thế giới mạng với tâm thế của Kinh Hòa Bình : “đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm”.

Trên bình diện cộng đồng, người làm truyền thông Công giáo cần phải hợp tác với nhau chặt chẽ hơn. Trong đại dịch Covid-19, giữa những đau khổ và sợ hãi, bệnh tật và chết chóc, vẫn xuất hiện nhiều hình ảnh rất đẹp về tình liên đới nhân loại. Một trong những hình ảnh đẹp đó là buổi hòa nhạc One World: together at home quy tụ hơn 100 ca sĩ, nghệ sĩ hàng đầu thế giới, thu hút 18 triệu khán giả xem trực tuyến, quyên góp ngay trong ngày 19/4/2020 được 180 triệu USD, để giúp vào việc phòng chống Covid-19 trên toàn thế giới.

Buổi hòa nhạc đó chỉ có thể thực hiện được nhờ các phương tiện truyền thông hiện đại: các ca sĩ đều ở nhà mình, và nhờ phương tiện truyền thông, họ kết nối với nhau và thực hiện chương trình vĩ đại. Thế nhưng phương tiện truyền thông hiện đại cũng chỉ là “phương tiện kỹ thuật, vật chất’’. Điều làm cho những phương tiện đó trở thành hữu dụng là tầm nhìn (vision) được diễn tả qua bài hát kết thúc The Prayer của David Foster, với tiếng hát của Andrea Bocelli, Celine Dion, Lady Gaga, và tiếng đàn của Lang Lang: “một thế giới không còn bạo lực, một thế giới công bằng và hi vọng, nơi đó mỗi người là bàn tay của người hàng xóm, biểu tượng của huynh đệ và hòa bình”. Chính tầm nhìn, lý tưởng đó đã lôi kéo, liên kết các nghệ sĩ lại với nhau để làm nên chương trình hòa nhạc trên.

Bài học lớn nhất ở đây là sự hợp tác. Người làm truyền thông Công giáo ý thức rõ sứ mạng của mình là vận dụng các phương tiện truyền thông để loan báo Tin Mừng Nước Trời đến mọi người. Sứ mạng đó hết sức cao cả và cũng đầy thách thức, chúng ta chỉ có thể thành công nếu biết hợp tác với nhau : hợp tác giữa các Giáo phận, hợp tác giữa Giáo phận và các dòng tu, hợp tác giữa các giáo xứ.

Hợp tác được thể hiện qua sự đồng lòng đồng hướng. Việt Nam thành công trong việc phòng chống Covid-19 chủ yếu là nhờ sự đồng lòng của mọi thành phần trong xã hội. Công tác truyền thông Công giáo sẽ thành công nếu mọi người làm truyền thông đồng lòng với nhau trong sứ mạng chung, thay vì mỗi người chỉ làm theo sở thích riêng của mình.

Hợp tác cũng được thể hiện qua việc chia sẻ: chia sẻ ý tưởng, chia sẻ sáng kiến, chia sẻ kinh nghiệm. Nhờ đó những ý tưởng hay được phát huy, những sáng kiến đẹp được nhân rộng, những kinh nghiệm tốt được học hỏi và đem lại hiệu quả lớn cho sứ mệnh chung của Hội Thánh.

Ủy ban Truyền thông trực thuộc Hội đồng giám mục được thiết lập là để thúc đẩy, cổ võ, và phát huy sự hợp tác này. Cầu chúc Ủy ban cũng như tất cả anh chị em đang làm việc trong lãnh vực truyền thông đạt được nhiều thành quả tốt đẹp trong sứ mạng đã được trao phó.

Cuối cùng, thiết nghĩ nên ghi lòng tạc dạ lời nhắn nhủ của Thánh Phaolô : “Anh em hãy tìm sức mạnh trong Chúa và trong uy lực toàn năng của Người. Hãy mang toàn bộ binh giáp vũ khí của Thiên Chúa, để có thể đứng vững trước những mưu chước của ma quỷ. Vì chúng ta chiến đấu không phải với phàm nhân, nhưng là với những quyền lực thần thiêng, với những kẻ thống trị thế giới tối tăm, với những thần linh quái ác chốn trời cao. Bởi đó anh em hãy nhận lấy toàn bộ binh giáp vũ khí của Thiên Chúa; như thế anh em có thể vận dụng toàn lực để đối phó và đứng vững trong ngày đen tối” (Eph 6,10-13).

         Giám mục Phêrô Nguyễn Văn Khảm
Nguồn: Truyền Thông HĐGMVN

Chia sẽ bài viết này trên:

Giáo xứ An Phú: Thánh lễ mừng bổn mạng giáo xứ và làm phép ảnh Mục tử nhân lành

Giáo xứ An Phú: Thánh lễ mừng bổn mạng giáo xứ và làm phép ảnh Mục tử nhân lành

WGPSG — “Ngài chính là ánh sáng, là ngọn lửa thiêng, được Chúa Cha “ném vào” lòng trần thế, để mỗi người có thể nhận biết ánh sáng Đức Kitô”.

Trên đây là những lời chia sẻ của linh mục (Lm) Martinô Bùi Huy Hòa trong Thánh lễ bổn mạng giáo xứ An Phú.

Thánh lễ Chúa Chiên Lành – bổn mạng giáo xứ An Phú- được cử hành trọng thể vào lúc 17g45, tại giáo xứ An Phú, giáo hạt Tân Định, TGP Sài Gòn, do Lm chánh xứ Martinô Bùi Huy Hòa chủ tế. Cùng đồng tế với ngài có Lm Giuse Phạm Văn Thới, Lm Frederic Cao Lê Minh Vương và Lm Giuse Bùi Tuấn Anh.

Tham dự thánh lễ có HĐMV, các tu sĩ nam nữ, ông bà cố, đại diện các hội đoàn, các ân nhân, thân nhân, khách mời, các em thiếu nhi và cộng đoàn dân Chúa trong cũng như ngoài giáo xứ.

Trước thánh lễ, cộng đoàn đã hướng về bức ảnh Đức Kitô – Vị Mục Tử Nhân Lành để cùng hiệp thông với vị chủ tế và đoàn đồng tế trong nghi thức làm phép ảnh.

Trước khi bước vào thánh lễ, Lm Martinô đã chia sẻ với cộng đoàn: “Đức Kitô là người dẫn đường, là cửa chuồng chiên…,Ngài chăm sóc và nuôi sống chúng ta bằng chính Thịt Máu của Ngài”. Lm Martinô cũng nhắc nhở cộng đoàn đừng lãng quên công sức của cha cố Matthêu Phạm Công Ngơi, cùng các Linh mục tiền nhiệm và của biết bao giáo dân trong việc thành lập và phát triển giáo xứ An Phú cho đến ngày hôm nay.

Khởi đi từ các bài đọc, Lm Martinô nhấn mạnh: “Đức Kitô là đấng đã yêu thương nhân loại, Ngài chính là ánh sáng, là ngọn lửa thiêng, được Chúa Cha “ném vào” lòng trần thế, để mỗi người có thể nhận biết ánh sáng Đức Kitô.  Đức Kitô luôn đồng hành với chúng ta trong cuộc sống, Ngài yêu chúng ta bằng một trái tim bị đâm thâu và Ngài yêu đến tận cùng”.

Kết thúc bài chia sẻ, Lm Martinô đã tạ ơn Chúa và xin ơn bình an trong Đức Kitô cho toàn thể giáo xứ. Ngài cũng xin cộng đoàn yêu thương, đón nhận ngài, cầu xin Chúa cho ngài luôn biết hết mình phục vụ cộng đoàn, bằng tất cả khả năng và lòng nhiệt thành mà Chúa đã ban.

Thánh lễ tiếp nối với lời nguyện giáo dân và phụng vụ Thánh Thể.

Trước khi nhận phép lành cuối lễ, ông chủ tịch HĐMV giáo xứ đã thay mặt cộng đoàn dân Chúa cám ơn Lm chánh xứ Martinô, các Linh mục đồng tế, các nữ tu, ông bà cố, khách mời, cùng cộng đoàn dân Chúa đã đến hiệp dâng thánh lễ để cầu nguyện và mừng kính bổn mạng của giáo xứ An Phú.

Thánh lễ kết thúc lúc 19g00 trong niềm vui hân hoan của toàn thể dân Chúa trong giáo xứ.

Chia sẽ bài viết này trên:

[Vui bước Tin Mừng] Sức mạnh của lời cầu nguyện

[Vui bước Tin Mừng] Sức mạnh của lời cầu nguyện

Câu chuyện được kể từ một sơ trực tiếp trên cánh đồng truyền giáo và chứng kiến những việc lạ lùng Thiên Chúa làm như những ngày đầu của Công vụ Tông đồ. Mục Vui bước Tin Mừng là kết quả sự cộng tác giữa Vatican News Tiếng Việt và Uỷ ban Loan báo Tin Mừng của Hội đồng Giám mục Việt Nam.

Người kể chuyện: Sr. Dominique- Rndm
Viết bài: Sr. M. Phạm Thị Tuyết Mai- Rndm
Dòng Đức Bà Truyền Giáo

Tân Thông Hội là một xã thuộc huyện Củ Chi, Sài Gòn. Vào năm 1970, sau biến cố chính trị ở Campuchia, đông đảo bà con Việt Nam sinh sống bên đất nước Campuchia hồi hương về nước. Một số đông đồng bào lương giáo được tiếp nhận và thành lập một Làng Việt kiều tại Xã Tân Thông Hội. Ấp Tân Tiến thuộc xã tân Thông Hội, lúc đó chỉ là rừng cây cao su, bà con đã khai hoang và dựng nhà để ở. Tân Thông Hội thời thập niên 1970- 1980 rất nghèo đói, dân chúng ở trong những căn nhà lá lụp sụp, chung quanh trồng trúc, họ làm đủ mọi việc để sinh sống. Các dòng tu cũng được Giáo quyền mời về đây phục vụ. Đáp lời mời, dòng Đức Bà Truyền Giáo (ĐBTG) đã đến Tân Thông Hội. Sứ mạng của các nữ tu ĐBTG trong giai đoạn này là phụ trách một Cô nhi viện, dạy nghề cho phụ nữ: may, thêu, móc, đan lát, thăm viếng, hàn gắn các gia đình có nguy cơ tan vỡ, phát lương thực, phát thuốc cho người nghèo.

Trong khu xóm nhỏ, có anh chị Thuận-Phượng là gia đình lương dân. Anh Thuận làm nghề thêu khăn bàn và các bức tranh đồng quê rất đẹp, còn vợ anh, chị Phượng, buôn bán ngoài chợ. Họ tên Thuận nhưng sống không hòa thuận chút nào. Tối ngày họ to tiếng với nhau, có lúc còn rượt nhau ra đường, hoặc khóc rấm rứt suốt đêm. Các nữ tu luôn phải khuyên giải và can ngăn…nhưng cũng chẳng đi đến đâu. Thế rồi như sợi dây đàn quá căng, thì phải đứt… Họ đi đến ly hôn, dù đã có với nhau một cậu con trai 2 tuổi, tên Thắng, rất đẹp và dễ thương. Từ đó anh Thuận bỏ đi nơi khác để sống.

Trong hoàn cảnh đó, các nữ tu Đức Bà Truyền Giáo đến thăm viếng, an ủi, khuyên bảo, hỗ trợ chị Phượng. Ngày qua ngày chị Phượng xin đọc kinh với các nữ tu, nhưng vẫn không muốn theo đạo Công giáo…

Vài tháng sau, một buổi tối, tôi sang nhà chị và đưa cho chị cuốn sách Tân Ước, vì chị ao ước đọc Kinh Thánh. Ôi, thật ngạc nhiên, tôi thấy anh Thuận có mặt trong phòng. Anh bẽn lẽn chào tôi, tôi hiểu ra sự việc, tôi quay về cộng đoàn của mình… Sau đó tôi khuyên họ trở về với nhau để lo cho con.

 Sau vài năm tôi kiên trì cầu nguyện và khuyên nhủ, chị Phượng đã được ơn làm con cái Chúa, chị rất ngoan đạo, siêng năng học và thực hành Lời Chúa. Chị còn gia nhập gia đình Trợ Tá Truyền Giáo và tham gia các hoạt đồng truyền giáo rất tích cực, chị còn là thành viên của nhóm Kinh Thánh, tham dự giờ chia sẻ Lời Chúa hằng tuần. Chị tâm sự với tôi:

– Con chỉ còn một mối quan tâm duy nhất là cầu xin tha thiết cho chồng con theo Chúa.

Thế rồi, một ngày kia, anh Thuận đi xe honda gặp phải một cô bé sang đường, anh không tránh kịp, nên tự té, nằm lăn quay ra, không sao chỗi dậy được, mọi người phải đỡ lên, nhưng anh không sao đi lại được nữa và anh cảm thấy quá đau đớn, toàn thân ê ẩm. Gia đình đưa anh đến bệnh viện Xuyên Á, cách nhà khoảng 7 km, sau khi chụp X quang bác sĩ cho biết: Anh bị gẫy 7 chiếc xương sườn, không bó bột được, bác sĩ cho thuốc về uống và bảo anh phải ngủ ngồi trong vòng 8 tuần lễ, và tiếp tục uống thuốc, rồi sẽ tái khám sau.

Từ đó anh không thể đi, đứng hay nằm được, suốt ngày đêm chỉ ngồi dựa lưng vào các chồng gối mà thôi. Anh cảm thấy đau đớn, mỏi mệt, chán chường và thất vọng vô cùng. Mọi người đến an ủi, một ngày, hai ngày rồi ba ngày… Thời gian coi như bất tận, miệt mài, dai dẳng… hết đêm rồi lại ngày, anh cố chợp mắt, vừa ngủ gật một cái thôi, các xương sườn gẫy của anh lên tiếng, cả thân thể anh rúng động. Ôi! cơn đau đớn không thể diễn tả được… Anh rên rỉ trong tuyệt vọng khốn cùng, và vẫn nhớ lời bác sĩ căn dặn:

– Anh phải ngồi ngủ như vậy trong 8 tuần lễ liên tục, đồng thời uống thuốc theo sự chỉ dẫn của bác sĩ mới hy vọng lành được những chiếc sương xườn đã gẫy.

Ba ngày ba đêm trôi qua, anh đau khổ vì không sao cựa quậy được, lại thêm mệt mỏi vì không thể ngả lưng xuống giường dù chỉ một giây. Anh ngồi như một bức tượng, chung quanh là những chiếc gối to nhỏ đủ kiểu chèn cho anh không bị ngả nghiêng… đến ngày thứ tư anh quá đau đớn, anh lại cảm thấy mình là gánh nặng của vợ con, anh bắt đầu nghĩ quẩn, không muốn sống nữa, anh cảm thấy chết còn sướng hơn… Anh âm thầm nói với người cháu:

– Chú không sao ngủ được, con ra tiệm thuốc tây mua cho chú thuốc an thần, nhiều nhiều vào để chú uống dần.

Ngày hôm đó, khi chị Phượng đang chăm sóc, anh rên rĩ đau đớn và nói với chị:

– Đám tang công giáo bên nhà ồn ào quá, chắc là đông người đến viếng xác, đọc kinh cầu lễ cho người quá cố phải không em?

Chị Phượng thủ thỉ:

– Anh Thuận ơi, em theo Chúa lâu rồi, chỉ còn anh chưa cùng chiến tuyến với em. Nếu anh có mệnh hệ gì, em biết làm sao đây. Bấy lâu nay, em nghĩ anh đã có lần tin Chúa. Vậy anh theo Chúa với em nhé, anh dọn lòng chịu phép thanh tẩy nghen.

Trong lúc cơn đau đang hành hạ anh từng đợt, mồ hôi tước ra nhễ nhại, anh yếu ớt gật đầu tỏ ý ưng thuận. Chị Phượng thấy sắc mặt anh nhợt nhạt, nhịp tim yếu, anh từ chối không ăn uống thứ gì. Chị Phượng lo lắng và sợ hãi nên kêu cô Châu là y tá đến truyền nước cho anh. Sau khi truyền hết một chai, cô thấy mạch cứ tụt dần, cô Châu liền nói với chị Phượng:

– Anh ấy yếu lắm rồi, phải đưa đi bệnh viện gấp thôi.

Chị Phượng nói vói chồng:

– Anh ơi, em mời Cha Sở rửa tội cho anh trước khi đi bệnh viện nhé.

Mắt anh vẫn nhắm chặt, nhưng anh gật đầu. Chị Phượng vội báo cho chị Thi, một phụ nữ đạo đức, và cũng là một Trợ Tá Truyền Giáo rất nhiệt thành trong công việc truyền giáo. Chị Thi nhanh nhẹn tìm cách liên lạc với cha sở để xin ngài đến rửa tội gấp, nhưng thật không may, chị không sao gặp được ngài…Cuối cùng chị xoay sở và tìm được cha phó Anton, cha mau mắn đi với chị đến nhà anh chị Thuận mặc dù đã rất khuya.  Bí tích thánh tẩy được cử hành ngay và chỉ có 2 giáo dân tham dự, cha Antôn làm cha đỡ đầu cho anh Thuận luôn. Sau khi rửa tội xong, anh hé mắt thì thầm lời cám ơn cha Anton xong là anh rơi vào tình trạng hôn mê ngay. Chị Phượng tìm xe để đưa anh đi bệnh viện, nhưng trong hoàn cảnh lúc bấy giờ, phải chờ đến sáng mới có xe để đi bệnh viện. Chị Phượng lo lắng, chị càng cầu nguyện khẩn thiết hơn, vừa cầu nguyện chị vừa sắp xếp lại những chiếc gối cho anh, đến nữa đêm chị cảm thấy mệt, nên ghé nằm bên những đống gối của anh và thiếp ngủ. Bỗng chị nghe tiếng anh gọi:

– Em ơi, anh chưa chết hả? Hình như anh đang sống? Nhưng sao anh lại nằm xuống được? Em đỡ anh ngồi dậy thử xem. Ôi, sao anh hết đau rồi, hết đau rồi…

Lúc đó chị Phượng vừa sợ vừa ngạc nhiên vì thấy khuôn mặt anh Thuận đang thảng thốt, chị không biết thật hư ra sao. Chị lắp bắp:

– Anh sao rồi? Đừng làm em sợ.

Anh Thuận thì thầm:

– Anh còn sống thật hả em? Em cho anh nắm tay em thử xem…

Sau đó anh Thuận thú nhận với vợ là anh đã uống hết 40 viên thuốc an thần một lần để tự tử vì anh quá đau đớn và thất vọng, anh nghĩ quẫn rằng anh không thể nào chịu đựng tình trạng đau đớn này và phải ngồi im không ngủ được trong 8 tuần. Mỗi lần anh chuyển mình thì những chiếc xương sườn của anh như rú lên và gào thét. Anh nghĩ rằng anh không nên làm khổ vợ con nữa và muốn tìm cái chết nhanh nhất để giải phóng cho chính mình.

Câu chuyện được chữa lành của anh thật lạ lùng. Anh kể rằng:

– Chiều hôm đó, khi uống xong 40 viên thuốc an thần, tôi bị thuốc vật, ruột gan tôi đau đớn khủng khiếp, tôi nghĩ rằng tôi sẽ chết trước khi mọi người có thể làm gì đó để cứu tôi, tôi không còn hy vọng gì cho đến khi cha phó Anton đến và ban phép Thanh Tẩy cho tôi, khi cha Anton mặc áo các phép, mắt tôi bổng như chói lòa bởi một luồng ánh sáng, sau khi lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy, tôi thiếp đi luôn, tôi tự nghĩ mình đã chết, đã được giải thoát để về với Chúa. Nhưng tôi không ngờ, Chúa đã chữa lành cho tôi. Tạ ơn Chúa.

Chị Phượng vô cùng xúc động và biết ơn Chúa, chị liên tục nói lời tạ ơn Chúa và gọi báo tin cho mọi người biết anh Thuận đã được chữa lành cách kỳ diệu sau khi lãnh nhận bí tích Thanh Tẩy. Mọi người xung quanh hân hoan chúc tụng quyền năng vô biên của Thiên chúa đã dành cho gia đình anh chị Thuận Phượng.

Nhờ lời cầu nguyện tha thiết và kiên trì của chị Phượng, Thiên Chúa đã ban những ân huệ đặc biệt cho gia đình: Anh Thuận được chữa lành khỏi bệnh tật thể lý và bệnh tật trong tâm hồn. Anh đã trở thành con cái của Thiên Chúa, hiệp thông trong đoàn chiên của giáo xứ Tân Thông Hội, và trở thành gia đình sống đạo gương mẫu và hạnh phúc.

Đó là câu chuyện về “Mãnh lực của lời cầu nguyện trong gia đình”, lời cầu nguyện chân thành của một người vợ trở lại đạo đã cứu lấy được gia đình mình và đem được người chồng gia nhập giáo hội Công giáo cùng với mình và trở thành con Thiên Chúa. Hiện nay anh chị có được 3 người con trai và cả 3 đã lập gia đình.

 “Tạ ơn Thiên Chúa, đã thương đoái đến phận hèn tôi tớ Ngài. Từ nay muôn đời sẽ khen tôi diễm phúc” …Đó là lời trong kinh Magnificat của Đức Maria, mà chị Phượng đã lập lại trong biến cố vô cùng trọng đại của gia đình chị.

 Nguồn VietVatican

Chia sẽ bài viết này trên:

THÁNG HOA THỜI ĐẠI DỊCH

THÁNG HOA THỜI ĐẠI DỊCH

Tháng Năm, tháng trái đất nở hoa, nhất là ở Bắc bán cầu, và thông thường người ta bắt đầu nghĩ đến việc trồng vườn, dã ngoại, lên kế hoạch cho kỳ nghỉ…

Đó cũng là tháng Hoa kính Đức Mẹ.

Trong nhiều thế kỷ, Giáo hội Công giáo đã dành toàn bộ tháng Năm để tôn vinh Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa. Truyền thống lâu đời này bắt nguồn từ thời Hy Lạp cổ đại. Vào thời khởi thủy của Hy Lạp, tháng Năm được dành riêng để kính thần Artemis, nữ thần của sự phong nhiêu. Còn ở La Mã cổ đại, tháng Năm được dành riêng để tôn vinh nữ thần Flora – thần của các loài hoa. Họ tổ chức lễ hội Hoa vào cuối tháng Tư và cầu xin nữ thần Flora làm cho toàn thể cây cối trên mặt đất được trổ bông.[1]

Trong thời Trung Cổ, các phong tục tương tự đã có rất nhiều, xoay quanh việc giã từ mùa đông, vì ngày đầu tháng Năm được coi như là khởi đầu của một mùa tăng trưởng mới.

Cũng trong thời kỳ này, truyền thống dâng kính 30 ngày cho Đức Mẹ đã ra đời, cũng được gọi là Tháng Đức Mẹ, được tổ chức từ ngày 15-8 đến ngày 14-9 và hiện vẫn được giữ ở một số khu vực.

Ý tưởng về một tháng dành riêng cho Đức Mẹ có thể bắt nguồn từ thời Baroque (khoảng 1600 đến 1750) với ba mươi bài ‘suy niệm linh thao’ để tôn vinh Đức Mẹ. Sau đó, tháng Năm kính Đức Mẹ với những việc sùng kính đặc biệt đã được tổ chức mỗi ngày trong suốt cả tháng Năm. Phong tục này được phổ biến rộng rãi trong suốt thế kỷ 19 và vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay. Và cách sùng kính Đức Mẹ vào tháng Năm cũng trở nên đa dạng như chính những người tôn vinh Đức Mẹ: dựng bàn thờ tôn kính Mẹ Maria, đọc kinh Mân Côi, dâng triều thiên và dâng hoa lên Đức Maria với những lời ca trìu mến, ngọt ngào…

Tháng Hoa của những năm đầu thế kỷ 20 được ghi dấu đặc biệt với sự kiện Đức Mẹ lần đầu tiên hiện ra với ba trẻ làng Fatima vào ngày 13-5-1917. Hai trong số ba trẻ này đã được Mẹ Maria tiên báo là sẽ sớm được đưa về thiên đàng nếu biết siêng năng lần hạt Mân Côi, và quả thực, lần lượt trong năm 1919 và năm 1920, Francisco và Jacinta đã qua đời vì dịch Cúm Tây Ban Nha – một trong những đại dịch khủng khiếp nhất lịch sử, kéo dài từ đầu năm 1918 đến cuối năm 1920 – đã làm cho khoảng 500 triệu người trên toàn thế giới nhiễm bệnh, dẫn đến khoảng 50 đến 100 triệu ca tử vong (x. Đại dịch 1918-1920: Cái chết của hai vị Thánh trẻ ở Fatima).

100 năm sau khi Jacinta lìa trần vì đại dịch Cúm Tây Ban Nha, chúng ta bước vào tháng Hoa năm 2020 khi mà thế giới cũng đang lao đao với đại dịch Covid-19, khởi phát vào cuối năm  2019, là năm kỷ niệm 100 năm ngày vị Thánh trẻ Francisco qua đời cũng vì dịch bệnh.

Nhớ đến hai vị thánh trẻ của tháng Hoa 1917 đã chết vì dịch bệnh của thế kỷ trước, chúng ta cũng nhớ đến các nạn nhân của đại dịch hôm nay, và đặc biệt nhớ đến các chuyên viên y tế cũng như các linh mục tu sĩ đang phục vụ các bệnh nhân nhiễm virus corona – được Đức Giáo hoàng Phanxicô gọi là ‘những vị thánh nhà bên cạnh’. Vì sự hy sinh của những vị thánh ấy, hiệp với sự hy sinh tột đỉnh của Đức Giêsu trên thánh giá và của Mẹ Maria đứng cận kề thánh giá, chúng ta tha thiết cầu xin Chúa và Mẹ Maria thương cứu nhân loại mau qua khỏi đại dịch và cải hóa chúng ta cùng toàn thể thế giới.

Tháng Hoa năm nay, hoa vẫn nở đẹp, nhưng người ta không thể tổ chức dã ngoại đông đảo để ngắm hoa, cũng như không thể tổ chức dâng hoa long trọng để tôn kính Mẹ Maria. Nhưng chúng ta vẫn có thể dâng lên Mẹ những đóa hoa lòng rất đẹp, những lời kinh Mân Côi sốt sắng tại gia, những nghĩa cử bác ái cụ thể để giúp những người đang đau khổ thiếu thốn trong dịch bệnh. Như thế, Tháng Hoa trong mùa đại dịch lại trở nên có ý nghĩa vô cùng. Chắc chắn chúng ta sẽ đặc biệt cảm nhận được tình thương của Mẹ Maria, Đấng đang đứng sát bên cạnh chúng ta trong thương đau, như ngày xưa Mẹ đã kiên cường đứng cận kề thánh giá để an ủi Con Mẹ đến cùng…

Vi Hữu
Trích Sách Nhịp Sống Tin Mừng 05-2020
Nguồn: WGPSG

[1] x. Marge Fenelon, Why is May the Month of Mary?

Chia sẽ bài viết này trên:

Bạn trẻ với Chúa Giêsu

Bạn trẻ với Chúa Giêsu

Dẫn nhập

Đã là người, ai cũng mong muốn cuộc đời mình hạnh phúc, nhưng để đạt được hạnh phúc đích thật điều đó không dễ dàng chút nào. Với niềm khao khát được hạnh phúc con người đã dành cả đời để học tập, tìm kiếm, chọn lựa cho đời mình. Mặt khác hạnh phúc đó cũng tùy thuộc vào Thiên định tức là ý Trời phú ban. Hạnh phúc đích thực thì khó đạt đến nhưng không phải là không thể. Mỗi người đều có khả năng để sống hạnh phúc với hoàn cảnh thực tại của riêng mình. Hạnh phúc tùy thuộc vào cách suy nghĩ, hành xử và sự lựa chọn của mỗi người.

Với niềm tin Công giáo, người Kitô hữu được mời gọi sống hạnh phúc bên Chúa và chỉ có hạnh phúc đích thực khi cuộc đời của họ luôn có Chúa song hành. Vậy, Chúa Giêsu có ý nghĩa gì đối với bạn trẻ hôm nay ? Đâu là ý nghĩa cứu cánh cuộc đời của các bạn ? Đâu là những câu hỏi được đặt ra cho bạn trẻ Công giáo để họ tự chất vấn và cảm nếm sâu lắng nơi cuộc đời của họ trong con người thật của Chúa Cứu Thế.

Trước hết, Chính Chúa Giêsu đã nhập thế và nhập thể; Ngài đã trải qua những vui buồn sướng khổ, những thiệt thòi, những hy sinh của phận người. Và đỉnh cao của con người nơi Chúa Giêsu chính là con đường khổ giá, nơi đó Ngài đã gánh lấy tất cả tội lỗi trần gian. Sau tất cả những đau khổ của kiếp người mà Ngài đã oằn vai gánh lấy, Ngài đã sống lại từ cõi chết để minh chứng rằng: Ngài là Vua tình yêu; Vua trên các vua. Ngài sống lại để lôi kéo con người đến với Chúa Cha và để hưởng dung nhan rạng ngời của Ngài. Đức Giêsu chính là con đường, là sự thật và là nguồn hy vọng tuyệt đối của nhân loại (x. Ga 14,6). Hôm nay, Ngài vẫn sống và luôn sống mãi trong lòng Hội Thánh và nơi mỗi người chúng ta (x. Mt 28,20). Ngài đang hướng dẫn và dõi bước trên hành trình của từng người. Như thế, bạn trẻ cảm nếm tình Chúa yêu thương dường nào ? Các bạn đáp lại tình yêu vô bờ bến ấy ra sao ? Các bạn làm gì để Thiên Chúa có thể nhìn thấy được tấm lòng yêu thương và quảng đại của mình đối với tha nhân, gia đình, Giáo Hội và xã hội.

Chúa Giêsu là ánh sáng cho cuộc đời bạn

“Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường cho con đi” (Tv. 118,105). Thánh vịnh nói với cuộc đời bạn và tỏ cho thấy rằng: Bạn đang phải bước đi trong tăm tối mịt mù ư, hãy đến với Giêsu là nguồn ánh sáng của bạn. Bạn đang thất vọng ư, hãy đến với Giêsu là nguồn hy vọng của bạn. Bạn muốn hạnh phúc ư, hãy đến với Giêsu, là nguồn hạnh phúc đích thực của bạn. Vì thế, nếu bạn là Kitô hữu, bạn chỉ thực sự hạnh phúc khi có Chúa song hành cùng bạn.

Nếu bạn xác tín rằng Chúa là gia nghiệp của đời bạn, thì khi bạn gặp phải biến cố đau thương như thế nào, bạn cũng có thể chấp nhận và vượt qua được nó. Vì chính Chúa Giêsu đã phán: “Tất cả những ai đang vất vả và mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,28). Nếu bạn chọn Chúa Giêsu như điểm tựa cho cuộc sống thì sự hiện diện của Ngài ắt sẽ trở nên rõ ràng và sâu xa hơn bạn hiểu. Nếu cuộc đời của bạn đặt dưới sự quan phòng của Thiên Chúa, chắc chắn bạn sẽ cảm nếm được sự ngọt ngào yêu thương hơn bạn hiểu và bạn nghĩ đến. Nếu đường đời của bạn có bóng tối bao phủ, Chúa Giêsu sẽ ra tay rẽ lối để bạn bước đi trong ánh sáng của Ngài.

Chính Ngài là ánh sáng chiếu soi cho mỗi bước đường bạn đi; giúp bạn hiểu ra ý nghĩa của cuộc đời này, ngay cả khi bạn đang cảm thấy đau khổ và tuyệt vọng. Chính Chúa Giêsu đã nói: “Ai yêu mến Thầy … thì Thầy sẽ tỏ mình ra cho người ấy” (Ga 14,21). Vì thế, con người luôn hướng về Thiên Chúa để được sống trong tình yêu và sự thánh thiện của Ngài. Thiên Chúa muốn tất cả chúng ta nên thánh trong bổn phận hằng ngày: “Bởi chưng đã viết rằng: Các ngươi hãy là thánh vì Ta là Thánh” (1Pr 1, 16).

Chúa Giêsu là Lời Hằng Sống cho cuộc đời bạn

Bài hát “Xin cho con biết lắng nghe” của linh mục nhạc sĩ: Nguyễn Duy đã giúp cho mỗi người chúng ta hiểu được phần nào về giá trị của LỜI. Có LỜI trong cuộc đời, bạn sẽ biến từ lẻ loi, cô đơn, buốt giá, và đêm tối ngờ vực, nguy nan trở nên ánh sáng dõi đường, trở nên tình yêu hy vọng và trở nên hạnh phúc cho trần ai. Hiểu được giá trị của LỜI, ắt bạn sẽ cảm thấy không gì hạnh phúc vui sướng cho bằng khi có LỜI hướng dẫn trên mọi nẻo đường cuộc sống: “Lời Ngài là sức sống của con, Lời Ngài là ánh sáng đời con, Lời Ngài làm chứa chan hy vọng và là đường để con hằng dõi bước” (Bài hát: Xin cho con biết lắng nghe).

Chỉ khi bạn tin rằng, Chúa Giêsu là điểm tựa và là cứu cánh của cuộc đời bạn, lúc ấy việc làm của bạn sẽ thật sự có ý nghĩa và sự phục vụ của bạn sẽ làm phong phú đời sống cho chính bạn, cho Giáo hội và cho tha nhân.

Trong Tin Mừng Matthêu kể về dụ ngôn: “Người khôn xây nhà trên đá”, ý nói đến sự bền vững của Lời Chúa trong cuộc đời người Kitô hữu; nó được ví như người khôn xây nhà trên đá. Dù mưa sa, nước cuốn, hay bão táp ập tới, nhà ấy cũng không sụp đổ, vì đã xây trên nền đá (x. Mt 7,25). Với bạn trẻ khi nghe và thực hành Lời Chúa cũng sẽ giống như người khôn xây tòa nhà đức tin trên nền đá vững chắc. Còn những kẻ chỉ nghe Lời mà không thực hành, sẽ giống như người ngu dại xây tòa nhà trên cát. Khi gặp mưa sa bão táp, nhà ấy sẽ bị lún và sụp đổ tan tành (x. Mt 7,26-27).

Chỉ khi bạn cảm nếm được tình thương vô bờ của Chúa một cách sâu lắng thì việc thực hành Lời Chúa mới có giá trị. Vì LỜI của tình yêu, LỜI của chân lý, LỜI của ân phúc, LỜI của lẽ sống và LỜI của sự biến đổi. Chỉ khi đụng chạm đến LỜI, thì LỜI sẽ thể biến đổi cuộc đời bạn và đánh thức được thế giới. Thế giới chỉ thay đổi, khi bạn đổi thay. Biến đổi cuộc đời không gì khác là tỉnh thức trước lối sống phù vân nơi cõi trần gian này; tĩnh lặng để lắng nghe tiếng Chúa và đáp lại lời mời gọi trước những biến cố đang xảy đến với mình và thế giới.

Chúa Giêsu là Bánh Trường Sinh cho cuộc đời bạn

“Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!”(Ga 6,35). Chúa Giêsu là Tấm Bánh Trường Sinh được bẻ ra và phân phát cho muôn người. Ngài đã trở nên Tấm Bánh cuộc đời cho mỗi người chúng ta. Cuộc đời thanh thiếu niên của Ngài thật bình dị đến lạ thường. Nhưng lại trở nên Tấm Bánh Tình Yêu đi vào cuộc đời nhân thế. Đỉnh cao của Tấm Bánh Hằng Sống được bẻ ra là lúc Ngài chịu chết trên thập giá để con người được thông phần vào sự sống vĩnh hằng. Chúa Giêsu đã trở nên Tấm Bánh Trường Sinh và được bẻ ra trao cho muôn dân, thì hôm nay Ngài cũng mời gọi bạn và tôi hãy trở nên tấm bánh và bẻ đời mình ra cho tha nhân.

Mẹ Thánh Têrêsa Calcutta là mẫu gương tuyệt vời về tấm bánh đời mình với lòng quảng đại và tình thương hải hà mà Thiên Chúa đã gửi đến cho nhân loại. Những bước chân không biết mệt mỏi của Mẹ đã chữa lành cơn khát yêu thương của biết bao người đang quằn quại đau khổ vì bệnh tật và nghèo đói.

Một trong những câu nói ý nghĩa của Mẹ Thánh Têrêsa: “vấn đề không phải chúng ta cho đi bao nhiêu, mà chúng ta đặt tình thương vào việc cho đi như thế nào”. Đó chẳng phải là ý muốn mà Thiên Chúa đòi hỏi bạn phải trao ban cả lòng mến của mình sao ? Lòng mến ấy được thể hiện nơi đồng tiền nhỏ của bà góa nghèo trong Tin Mừng (x. Mc 12,38-44). Bà đã cho đi tất cả cái mình có, cho đi với lòng mến vô bờ bến. Giá trị của việc cho đi không chỉ nằm ở những món quà sang trọng đắt tiền, mà còn ở tấm lòng quảng của người trao ban.

Phép lạ hóa bánh ra nhiều (x. Mt 15, 29-37) để nuôi sống đám đông dân chúng ngày xưa là hình ảnh những tấm bánh của đời mình cho tha nhân hôm nay. ‘Năm chiếc bánh và hai con cá’ đó là hình ảnh tuyệt đẹp cho đời mình khi nghĩ đến tha nhân: Một nụ cười cảm thông và ánh mắt yêu thương cũng đủ làm cho người khác ấm lòng khi họ phải lìa cõi đời này. ‘Năm chiếc bánh và hai con cá’ của bạn cũng là sự cho đi; một chút chịu đựng quên mình hay bỏ đi sự kiêu căng tự phụ và sự tha thứ cho kẻ thù là sự cho đi ý nghĩa. Bạn cũng có thể cho đi thời gian, sức khỏe và tiền bạc đến những người đang cần sự giúp đỡ quảng đại của bạn. ‘Năm chiếc bánh và hai con cá’ của bạn, cũng đủ làm cho bạn biết từ bỏ ý riêng và những đòi hỏi quá đáng nơi Chúa. Qua biến cố nào đó, bạn có thể đọc ra được thánh ý Chúa để biết từ bỏ ý riêng mà sống hạnh phúc với thực tại đang đến. Đó là điều Chúa muốn dạy bảo.

Tấm bánh đời bạn có nhỏ bé đến đâu, thì Thiên Chúa vẫn luôn cần đến. Tấm bánh đời mình cần có được mùi vị thơm ngon thì mới có thể cho người khác ưa thích. Thứ mùi vị ấy là lòng yêu mến, quảng đại và sự hy sinh cho người khác. Bạn có thể tìm được Đấng Tuyệt Đối trong cuộc sống thiếu thốn và bất toàn nơi những con người nghèo khổ và bất hạnh. (x. Mt 25, 35-46). Chúa Giêsu mời gọi bạn, hãy chia sẻ cái mà bạn đang có cho người nghèo khổ, người bất hạnh. Chính lòng quảng đại, vui vẻ và sự chân thành của bạn sẽ làm cho người khác được hạnh phúc hơn.

Hôm nay, Chúa Giêsu vẫn đang làm phép lạ trên cuộc đời của bạn. Phép lạ ấy được thể hiện trong Bí tích Thánh Thể mỗi ngày, như Lời Ngài đã phán: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống” (Ga 6,51).

Lời kết

Nhân loại nói chung và người Kitô hữu nói riêng đang đứng trước những thách đố của thời đại; làm chao đảo và khủng hoảng niềm tin Kitô giáo, nhất là nơi Bạn trẻ Công giáo. Cuộc sống xã hội chung quanh chúng ta là cả một hãng thông tấn xảy ra những tin buồn: Tin buồn của dối trá lường gạt, của tranh giành địa vị, của quyền lực ác thần, của đòi hỏi bất công, của đạo hiếu bất trung, của phản bội xâu xé, của buông xuôi bỏ cuộc, của thất vọng chán chường, của mê dâm phóng đãng, của nghèo đói chết chóc.

Nhân loại đang đối mặt với đại dịch bệnh coronavirus (Covid 19). Nó đang hoành hành dường như tất cả các quốc gia. Một đại dịch khủng khiếp, gây ra hàng trăm ngàn người phải chết. Nó làm cho hàng trăm triệu gia đình đang phải đau khổ. Vì nó, mà nhân loại đang đối diện với các vấn đề nhân sinh: Giáo dục, kinh tế, thương mại, chính trị, tôn giáo… và những nạn đói đang bao trùm khắp nơi. Đứng trước đại dịch này, đứng trước con virut nhỏ bé này con người đang phải bó tay. Các bạn trẻ lại càng bó tay hơn cho dù họ có tài ‘dời non lấp biển’. Thế giới chỉ mong sao, ai đó cho nhân loại một phép màu, phép màu ấy vượt trên tất cả những gì con người suy tưởng. Phép mầu này không ai khác là chính Chúa Giêsu, Vị Cứu Tinh của nhân loại và là Thiên Chúa của người sống và kẻ chết.

Cuối cùng, Chúa Giêsu chỉ muốn bạn nên giống Ngài: “Các người hãy Thánh, vì Ta là Thánh” (Lv 19,2). Công Ðồng Vatican II cũng luôn nhấn mạnh: ơn gọi của mọi người Kitô hữu là nên thánh. Vậy, bạn hãy can đảm dấn thân trong việc bác ái với tha nhân và biết từ chối trước những lời ngọt ngào giả tạo của thế gian; nhất là quyết tâm sống theo Tin Mừng của Chúa Giêsu ngang qua Tám Mối Phúc để bạn có thể được hưởng sự sống vĩnh hằng: “Sự sống đời đời là nhận biết Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật và nhận biết Đấng Cha đã sai đến là Chúa Giêsu Kitô” (Ga 17,3).

Lm. Phêrô Nguyễn Trọng Đường, SVD

Chia sẽ bài viết này trên:

Đức Giáo hoàng chỉ cách phân biệt được Chúa hay Satan đang nói

Đức Giáo hoàng chỉ cách phân biệt được Chúa hay Satan đang nói 

Đức Giáo Hoàng Phanxicô cung cấp một số cách phân định những tiếng nói mà chúng ta nghe thấy trong lương tâm của chúng ta.

Phân biệt được tiếng nói của Chúa với tiếng nói của Satan là một yếu tố cho thấy rất rõ sự trưởng thành tâm linh. Vào trưa Chủ nhật, trước khi đọc kinh ‘Lạy Nữ Vương Thiên Đàng’, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã đưa ra một bài học nhỏ về sự phân định này:

Chúa nhật thứ tư Mùa Phục sinh hôm nay, chúng ta hướng lòng về Chúa Giêsu Mục tử nhân lành. Tin Mừng nói rằng: “Chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra.” (Ga 10: 3). Chúa gọi tên ta, Ngài gọi ta vì Ngài yêu thương ta. Nhưng Tin Mừng sau đó cho chúng ta biết, có những tiếng nói khác, không được chiên nghe theo: đó là tiếng của những người lạ, của kẻ trộm và những kẻ có ý làm hại con chiên.

Những tiếng nói khác nhau này cộng hưởng trong chúng ta. Có tiếng nói của Thiên Chúa, Đấng nói lời tốt lành trong lương tâm, và cũng có tiếng nói cám dỗ dẫn đến cái ác.

Làm thế nào chúng ta có thể nhận biết tiếng nói của mục tử nhân lành hơn là tiếng của kẻ trộm, làm thế nào chúng ta có thể phân biệt lời linh hứng của Thiên Chúa với những gợi ý của ma quỷ?

Người ta có thể học cách nhận ra hai giọng nói này: đó là hai ngôn ngữ khác nhau, với những cách đối nghịch gõ vào cửa trái tim chúng ta. Hai ngôn ngữ khác nhau: Cũng giống như khi ta phân biệt được ngôn ngữ này với ngôn ngữ khác, ta cũng có thể phân biệt tiếng nói của Chúa với tiếng nói của ma quỷ.

1. TÔI CÓ TỰ DO KHÔNG?

Tiếng nói của Thiên Chúa không bao giờ ép buộc chúng ta: Thiên Chúa đề xuất chính Ngài, Ngài không áp đặt chính Ngài. Ngược lại, giọng nói ma quỷ thì quyến rũ, tấn công, áp đặt: nó khơi dậy những ảo ảnh rực rỡ, những cảm xúc đầy cám dỗ nhưng chóng qua.

2. TÔI ĐANG BỊ TÂNG BỐC?

Lúc đầu, nó tâng bốc, nó làm cho chúng ta tin rằng chúng ta toàn năng, nhưng sau đó nó khiến chúng ta trống rỗng bên trong và buộc tội chúng ta: Bạn không có giá trị gì cả. Trái lại, tiếng nói của Chúa sửa chữa chúng ta, với sự kiên nhẫn tuyệt vời, nhưng luôn khuyến khích chúng ta, an ủi chúng ta: nó luôn nuôi dưỡng hy vọng.

3. TÔI CÓ ĐANG NHÌN VỀ PHÍA TRƯỚC?

Tiếng nói của Chúa là tiếng nói có một chân trời, trong khi giọng nói của ác quỷ dẫn bạn đến một bức tường, nó đẩy bạn vào góc tường.

4. TÔI CÓ SỐNG TRONG HIỆN TẠI KHÔNG?

Có một sự khác biệt nữa. Tiếng nói của ma quỷ làm chúng ta xao lãng khỏi hiện tại và muốn chúng ta tập trung vào nỗi sợ hãi về tương lai hay nỗi buồn về quá khứ – ma quỷ không muốn hiện tại – nó mang đến sự cay đắng, những ký ức về những sai lầm gây đau đớn, những người đã làm tổn thương chúng ta, và nhiều kỷ niệm xấu. Ngược lại, tiếng nói của Chúa nói về hiện tại: “Bây giờ con có thể làm tốt, bây giờ con có thể thực hiện được sự sáng tạo của tình yêu, bây giờ con có thể từ bỏ những hối tiếc và hối hận khiến trái tim con bị giam cầm.” Tiếng nói đó truyền cảm hứng, dẫn ta đi tới, và nói ngay trong hiện tại: ngay bây giờ.

5. NÓ CÓ NÓI VỀ ‘CÁI TÔI’?

Xin nhắc lại một lần nữa: hai tiếng nói đặt ra những câu hỏi khác nhau trong chúng ta. Tiếng nói từ Thiên Chúa sẽ là: “Điều gì tốt cho tôi?” Ngược lại, tiếng ma quỷ nhấn mạnh vào một câu hỏi khác: “Tôi cảm thấy như thế nào?” Điều tôi cảm thấy là: tiếng ma quỷ xoay quanh ‘cái tôi’, thôi thúc, đòi hỏi: mọi sự phải có ngay. Nó giống như cơn thịnh nộ của một đứa trẻ: mọi thứ phải có ngay bây giờ. Ngược lại, tiếng Chúa không bao giờ hứa hẹn niềm vui thấp hèn, nhưng mời gọi ta vượt lên trên ‘cái tôi’của mình để tìm thấy sự tốt lành và bình an thực sự.

6. NÓ ĐỂ LẠI DƯ VỊ NÀO?

Chúng ta hãy nhớ rằng: cái ác không bao giờ mang lại cho chúng ta sự bình an, nó gây ra sự điên cuồng trước tiên và để lại sự cay đắng sau đó. Đây là phong cách của cái ác.

7. TÔI TÌM KIẾM ÁNH SÁNG HAY BÓNG TỐI?

Tiếng nói của Chúa và của ma quỷ, cuối cùng, phát ra trong các ‘môi trường’ khác nhau: Ma quỷ thích bóng tối, giả dối và buôn chuyện; Chúa yêu ánh sáng mặt trời, sự thật và sự minh bạch chân thành.

8. TÔI CÓ HƯỚNG ĐẾN NIỀM TIN TƯỞNG?

Ma quỷ sẽ nói với ta: “Hãy tự khép mình lại, không ai hiểu và lắng nghe bạn đâu, đừng tin ai cả!” Ngược lại, Thiên Chúa mời gọi chúng ta mở lòng ra, để hiểu rõ và tin tưởng vào Thiên Chúa cũng như tin tưởng vào người khác.

Anh chị em thân mến, trong thời gian này quá nhiều suy nghĩ và lo lắng khiến chúng ta phải hướng nội vào chính mình. Chúng ta hãy chú ý đến những tiếng nói đến với trái tim của chúng ta. Hãy tự hỏi chúng đến từ đâu. Hãy xin ơn nhận biết và đi theo tiếng nói của Mục Tử nhân lành, Đấng đưa chúng ta ra khỏi vòng vây của sự ích kỷ và dẫn chúng ta đến đồng cỏ của tự do thực sự.

Xin Mẹ Maria, vị Tư vấn tốt lành, hướng dẫn và đồng hành với những phân định của chúng con.

Kathleen N. Hattrup (Aleteia) / Mạnh Tú chuyển ngữ / Nguồn: WGPSG

Chia sẽ bài viết này trên:

TẠI SAO LẦN CHUỖI MÂN CÔI LẠI CẦN THIẾT NGAY LÚC NÀY?

TẠI SAO LẦN CHUỖI MÂN CÔI LẠI CẦN THIẾT NGAY LÚC NÀY?

Dễ dàng nhận thấy rằng người Công Giáo đã quá quen với chuỗi Mân Côi. Chúng ta thường mua các tràng chuỗi làm quà kỉ niệm, hoặc mang chúng theo bên mình, hoặc thậm chí là đeo chuỗi trên người – nhưng chúng ta quên đi sức mạnh to lớn của chuỗi Mân Côi mỗi khi chúng ta thực sự cầu nguyện bằng tràng chuỗi ấy. Điều đó thật đáng buồn, vì những lời cầu nguyện bằng chuỗi Mân Côi có thể mang lại câu trả lời cho rất nhiều vấn đề khó khăn trong thế kỷ XXI này.

Xã hội của chúng ta ngày nay phải đối mặt sự gia tăng của chủ nghĩa thế tục và đánh mất đức tin nơi các đô thị phồn hoa. Chúng ta chợt nhận ra mình đang đối đầu với một thế giới đắm chìm trong sự bành trướng của sự dữ và chủ nghĩa khủng bố, chiến tranh và bạo lực. Chúng ta gặp nhiều rắc rối bởi những đổ vỡ trong đời sống gia đình, cùng vô số những ồn ào chia trí và cả việc thiếu vắng những nỗ lực sống thánh.

Nhưng chuỗi Mân Côi có thể giúp chúng ta. Và chúng ta cũng biết điều này, vì chính Đức Maria đã nói điều này cách đây 100 năm tại làng Fatima, Bồ Đào Nha, khi Mẹ hiện ra sáu lần với ba trẻ chăn cừu từ tháng Năm đến tháng Mười năm 1917, mỗi tháng một lần. Mẹ nhắc đi nhắc lại rằng: “Hãy lần chuỗi Mân Côi mỗi ngày để có được hòa bình trên khắp thế giới và kết thúc chiến tranh.”

Chúng ta cũng biết những giá trị tuyệt vời của chuỗi Mân Côi, vì nó đã minh chứng sức mạnh của nó hết lần này đến lần khác xuyên suốt lịch sử nơi đời sống của các tín hữu nam nữ. Chắc chắn điều này có được không phải bởi vì chuỗi Mân Côi là thần chú phép thuật nhưng bởi vì chuỗi Mân Côi mang chúng ta đến với Chúa Giêsu. Theo như lời của Đức Hồng y Francis E. George – Tổng Giám mục Tổng giáo phận Chicago, vào dịp bế mạc năm Mân Côi 2013 – thì chuỗi Mân Côi “mang chúng ta đến với trái tim của Tin Mừng”.

Vượt thắng sự ồn ào

Trong lối sống hiện đại điển hình, chúng ta rất dễ bị chia trí và bị lấn át bởi tất cả mọi ồn ào xung quanh. Công nghệ đang liên tục đòi hỏi sự chú ý của chúng ta. Ngay cả khi đang ngồi trước những màn hình lớn thì chúng ta vẫn nhìn vào những màn hình điện thoại nhỏ hơn. Chúng ta bị lôi cuốn bởi những cám dỗ của các công cụ truyền thông xã hội và sử dụng tin nhắn như một hình thức giao tiếp chính yếu. Chúng ta đã hình thành một não trạng “luôn luôn bận rộn” hoặc “luôn luôn rảnh rỗi”, và ồn ào không còn biên giới đối với chúng ta. Trong một báo cáo của Nielson công bố vào tháng 6 năm 2016 cho biết trung bình người Mỹ sử dụng hơn 10 tiếng mỗi ngày để chỉ nhìn vào các loại màn hình (Tivi, máy tính, điện thoại,…). Chúng ta dễ nói với bản thân rằng mình đang làm việc chăm chỉ và việc tiêu thụ một lượng lớn thời gian cho các thiết bị công nghệ là cần thiết, nhưng thực tế thì tất cả những ồn ào đó đang hủy hoại mối tương quan của chúng ta với Thiên Chúa.

Mặc dù vấn đề này trở nên đặc biệt trong vài thập kỷ gần đây, nhưng đây không phải chỉ là vấn đề của thế kỉ XXI. Năm 1973, Đức Hồng y Albino Luciani – lúc đó là Tổng Giám mục Tổng giáo phận Venice, sau này trở thành Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô I – đã có một bài giảng về “sự khủng hoảng trong cầu nguyện” trên khắp thế giới, trong đó một phần nguyên nhân là do “những ồn ào đã xâm chiếm cuộc sống của chúng ta”.

Nếu Đức Thánh Cha nghĩ rằng cuộc sống năm 1973 đầy ồn ào, vậy thì ngài sẽ nghĩ gì về cuộc sống hiện tại ?

Chúng ta cũng đối diện với vô số những ồn ào nội tâm. Chúng ta bị chia trí trong cầu nguyện bởi những cản trở bên trong, điều thường được biểu hiện dưới hình thức của kiêu ngạo và tự cho mình là trung tâm. Trong tất cả những lúc khó khăn ấy, chúng ta có thể nhờ đến chuỗi Mân Côi. Những suy ngắm tuyệt vời của lời kinh Mân Côi có thể giúp chúng ta tập trung và vượt thắng những ồn ào bên ngoài. Đồng thời, bằng việc cầu nguyện với lời kinh đơn sơ này một cách liên lỉ, tín thác và khiêm nhường, chúng ta có thể phá vỡ được những rào cản bên trong chúng ta.

Bài giảng của Đức Hồng y Luciani được viết lại trong cuốn “Tại sao chuỗi mân côi lại cần thiết ngay lúc này?” trình bày một sự bảo trợ tuyệt hảo và mạnh mẽ của chuỗi Mân Côi – điều mà phù hợp với hiện tại như nó đã từng phù hợp vào năm 1973.

Tận hiến sâu xa hơn cho Giáo Hội

Tổng Giám mục Fulton J. Sheen, một trong những “người khổng lồ” tri thức, tinh thần và thậm chí là truyền thông của thế kỉ XX, cũng đã tận hiến thẳm sâu chính mình cho Đức Mẹ, và ngài đã viết tặng Mẹ một cuốn sách có tựa đề “Tình yêu đầu của nhân loại, Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa”

Nhiều người trong chúng ta có lẽ giống với cha Patrick Peyton, người được biết đến như là “linh mục của chuỗi Mân Côi”. Ngài là người đã tạo ra cụm từ “gia đình cùng cầu nguyện, cùng chung sống”.

Nhưng hồi ấy, cha Peyton không chỉ tạo ra cụm từ ấy; từ lúc nhỏ, ngài được giáo dục và đào tạo bởi các giá trị to lớn của chuỗi Mân Côi.

Cha Peyton đã quá quen với việc cầu nguyện cùng gia đình bằng chuỗi Mân Côi mỗi tối, và khi cha rời xa gia đình lần đầu tiên để đi làm và sống chung với một gia đình Công Giáo khác, thì cha đã rất sốc và đau buồn khi mọi người trong nhà ấy không cầu nguyện trước khi đi ngủ.

Ngài viết rằng: “Trong khi giả vờ ngủ, tôi đã cầu nguyện bằng chuỗi Mân Côi của mình và tôi cảm nhận được nỗi đau khổ của người con xa nhớ quê hương, nỗi đắng cay khi sống giữa những người mà lối sống của họ khác biệt với tôi, quan niệm về các giá trị sống của họ không đúng với tất cả những rèn luyện và trải nghiệm của tôi, điều mà tôi được dạy là bình thường.”

Đây rõ ràng là một trải nghiệm quan trọng của cha Peyton – cha nhận ra rằng cha không thể xem thường đức tin đã được lãnh nhận nơi gia đình. Đó cũng là lý do tại sao khi bi kịch gieo xuống cuộc đời mình, đang lúc chuẩn bị lãnh nhận chức thánh, cha Peyton vẫn có thể hướng về Đức Maria. Nhờ vào việc tận hiến cho Mẹ, cha Peyton đã được chữa lành một cách thần kỳ khỏi chứng bệnh suy nhược. Và đáp trả lại, cha đã cống hiến đời mình để lan truyền việc tận hiến cho Đức Maria. Ngài đã nói rằng: “Công trạng và vinh quang của mỗi việc làm mà tôi thực hiện đều sẽ thuộc về Mẹ và chỉ mình Mẹ”.

Cha Peyton tiếp tục thành lập phong trào Gia đình Mân Côi, sử dụng phát thanh vô tuyến, phim ảnh, các biển hiệu bên ngoài và hơn 260 nhóm họp trên khắp 6 châu lục để khuyến khích hàng triệu người cầu nguyện cùng gia đình Mân Côi.

Đoạn trích mô tả giai đoạn này trong cuộc đời của cha Peyton, trong cuốn “tại sao chuỗi mân côi lại cần thiết ngay lúc này?”, được trích từ tiểu sử và ký sự của cha Peyton khi ngài bị bệnh tật đe dọa và hồi phục cách phi thường – cũng như sự tận hiến cho Đức Maria và chuỗi Mân Côi, điều mà không bao giờ bỏ rơi ngài.

Phát triển mối tương quan môn đệ Chúa Kitô

Tôi nghĩ thật đúng khi nói rằng mỗi người trong chúng ta, dù ở đâu đó trên đường đời, thì cũng đã từng tình cờ cảm nhận được lời nguyện cầu hay đức tin của ai đó mà chúng ta cực kì ngưỡng mộ và thậm chí có thể là đố kỵ. Dường như việc chứng kiến này là một món quà, và nó nhắc nhở mỗi người chúng ta rằng chúng ta cũng được mời gọi để xây dựng mối tương quan mật thiết và thân tình với Chúa Giêsu.

Để làm điều đó, chúng ta phải gặp gỡ Ngài, “gặp gỡ Chúa Kitô” – một cụm từ đã trở nên phổ biến trong triều đại của Đức Giáo Hoàng Phanxicô, và điều này là rất thiết yếu – nghĩa là cần phải tìm hiểu Chúa Kitô một cách sâu sắc, trọn vẹn và không nghi ngờ, cùng dọn trống tâm hồn mình để tâm hồn của chúng ta có thể được đổ tràn đầy Thánh Thần Chúa.

Có nhiều cách để gặp gỡ Đức Kitô trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta như: nhờ cầu nguyện, các bí tích và dĩ nhiên, nơi Thánh Thể. Nhưng một bước tiến nhỏ trên con đường gặp gỡ Đức Giêsu là hình thành mối thân tình với Mẹ của Ngài trước. Vì sau cùng thì Mẹ là người hiểu rõ Đức Giêsu nhất và chính Mẹ đã cưu mang Người trong lòng mình. Đức Maria đã luôn dõi theo Con của Mẹ, chăm sóc và dạy dỗ Người. Mẹ đã trân quý từng khoảnh khắc khi ở bên Chúa Giêsu và luôn suy niệm chúng trong lòng, như Tin Mừng Luca thuật lại. Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đáng mến của chúng ta đã viết trong Tông thư Rosarium Virginis Mariae về chuỗi Mân Côi rằng, việc tận hiến cho Đức Mẹ là một trong những phương cách cầu nguyện truyền thống của Kitô giáo, hướng tới việc chiêm ngắm dung mạo Đức Kitô. Khi chúng ta cầu nguyện bằng chuỗi Mân Côi, chúng ta suy ngắm những khoảnh khắc khác nhau trong cuộc đời Đức Giêsu thông qua cách nhìn của Thánh Mẫu Người. Việc chiêm ngắm này dẫn chúng ta đến với một cuộc gặp gỡ cá vị với Chúa, điều mà dẫn đưa chúng ta vào con đường của người môn đệ Chúa Kitô.

Sự thiếu vắng một cách đáng kinh ngạc mối tương quan môn đệ Chúa Kitô trong thế giới ngày nay phần lớn là do rất khó để từ bỏ chính mình mà vác thập giá mình và bước theo Chúa, dù rằng chúng ta được dạy là phải làm như vậy. Tuy nhiên, là những môn đệ của Chúa Kitô, chúng ta được mời gọi bỏ đi cái tôi, sự ích kỷ, kiêu ngạo và thay vào đó là ưu tiên dành cho tha nhân. Đó là một lối sống khác biệt với thế gian, thế nhưng Đức Maria và chuỗi Mân Côi có thế giúp chúng ta thực hiện được điều đó.

Mang hòa bình cho thế giới

Trong thư của Thánh Phaolô gửi giáo đoàn Philipphê, một trong những bài Kinh Thánh yêu thích của tôi, ngài khuyên các tín hữu trong mỗi ngày sống: “Đừng lo lắng gì cả, nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện. Và bình an của Thiên Chúa là bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Đức Kitô Giêsu” (Pl 4,6-7)

Gần cuối năm 2014, Đức cha Doeme đã có một thị kiến, ngài trông thấy Đức Giêsu hiện ra và trao cho ngài một thanh gươm. Nhưng khi ngày cầm lấy thanh gươm ấy thì nó liền biến thành một tràng chuỗi Mân Côi. Đức cha cho biết: “Rõ ràng với chuỗi Mân Côi, chúng ta có thể loại trừ được sự dữ”. Mặc dù đây là một lời chứng đặc biệt cho sức mạnh của chuỗi Mân Côi trong việc chiến đấu chống sự dữ, nhưng đó không phải là duy nhất.

Nhiều câu chuyện khác và nhiều vị thánh đã phát họa lại những sự bảo trợ mà chuỗi Mân Côi mang lại, từ trận chiến Lepanto – cứu Giáo Hội Công Giáo Tây Phương thoát khỏi sự xâm lăng của quân Ottoman, cho đến thánh Piô Năm Dấu – người gọi chuỗi Mân Côi là “vũ khí chống lại sự dữ trong thế giới ngày nay”.

Trong một tài liệu liên quan được viết vào tháng 9 năm 1951, Đấng đáng kính Giáo Hoàng Pius XII đã xem chuỗi Mân Côi là phương dược giúp cho thế giới lúc bấy giờ giải trừ những sự dữ.

Chắc chắn không ít khó khăn khi chúng ta nhận thấy mình đang ở trong những hoàn cảnh khác nhau như hiện nay, với việc chiến tranh liên miên ở Trung Đông, chủ nghĩa khủng bố ở quê hương và trên thế giới, và việc bắt bớ các Kitô hữu khắp nơi.

Những lời của Đức Giáo Hoàng Pius XII về sự dữ cách đây 70 năm nhưng lại phù hợp với hoàn cảnh hiện nay, chuỗi Mân Côi tiếp tục là vũ khí giúp chúng ta chiến đấu chống sự dữ.

Chiến đấu chống chủ nghĩa thế tục

Một nghiên cứu mới đây về sứ mạng tông đồ được thực hiện bởi Trung Tâm Nghiên cứu Ứng dụng tại Đại học Georgetown, Washington D.C, chỉ ra rằng 13 là độ tuổi tiêu biểu mà vào độ tuổi đó người ta sẽ đánh mất niềm tin của mình. Khi được hỏi rằng bạn có từng xem xét việc quay trở lại Giáo Hội hay không, thì con số xấu xa đó lại tiếp tục xuất hiện, với chỉ 13% người trẻ được hỏi có câu trả lời là “có”.

Cả hai dữ liệu thống kê nói trên đang gây ra lo lắng cho chúng ta, nhưng chúng không may lại trình bày một bức tranh chính xác về vị trí của chúng ta hiện nay trong khía cạnh loan truyền niềm tin nơi xã hội của chúng ta. Chúng ta đang thất bại. Xã hội hiện tại đang phải đối mặt với sự bành trướng mạnh mẽ của chủ nghĩa thế tục. Trong một diễn văn dành cho các Giám mục Hoa Kỳ vào tháng 1 năm 2012, Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đã cảnh báo về sự ngập tràn của chủ nghĩa thế tục trong xã hội nước Mỹ, ngài nói: “Thật cấp thiết, toàn thể Giáo Hội Công Giáo Hoa Kỳ cần nhận ra những đe dọa nghiêm trọng đối với những chứng tá đời sống đạo đức nơi Giáo Hội, đó là chủ nghĩa thế tục đang gia tăng mạnh mẽ trong các hoạt động chính trị lẫn văn hóa”

Nhưng Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI không phải là vị Giáo Hoàng đầu tiên lên tiếng chống lại chủ nghĩa thế tục. Đức Leo XIII, trị vì từ năm 1878 đến năm 1903, đã từng bị tấn công bởi các chính sách chính trị và những rắc rối của chủ nghĩa nhân văn thế tục trong suốt thời gian kế vị Thánh Phêrô. Trong một vài phần của 11 thông điệp về chuỗi Mân Côi (Đức Leo XIII được biết đến với biệt hiệu “vị Giáo Hoàng của chuỗi Mân Côi”) – một trong số đó được liệt kê trong cuốn “Tại sao chuỗi mân côi lại cần thiết ngay lúc này?” – Đức Giáo Hoàng Leo XIII đã nói về những nguy hiểm của một thế giới thiếu vắng niềm tin. Những lời đó của ngài mạnh mẽ và phù hợp với cả hiện tại, giống như nó đã từng phù hợp lúc bấy giờ. Đức Leo XIII tin tưởng mạnh mẽ vào sức mạnh của chuỗi Mân Côi trong việc chiến đấu với những rắc rối đang gia tăng – và ngài đã đúng. Cầu nguyện bằng chuỗi Mân Côi có thể giúp thế giới tái khám phá niềm tin của mình.

Giúp chúng ta nên thánh

Mỗi người trong chúng ta được mời gọi nên thánh, nhưng như chúng ta biết, cuộc sống đó không hề đơn giản. Nó đòi hỏi những hy sinh, dâng hiến, đức hạnh và trên hết đó là mối tương quan thân mật với Chúa Kitô, cùng một quyết tâm nghe theo thánh ý Ngài, dù bất kể có chuyện gì. Mặc dù điều đó không dễ dàng, nhưng nên thánh là điều mà mỗi người trong chúng ta được mời gọi.

Lời mời gọi chung này được diễn tả trong Hiến chế Tín lý về Giáo Hội của Công Đồng Vaticanô II – điều mà nhắc nhớ chúng ta rằng chúng ta được mời gọi “hãy nên hoàn thiện như Cha của anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.” Khi mong muốn thực hiện được điều đó, còn gì tốt hơn khi chiêm ngắm các thánh – những người đã làm được điều đó. “Các thánh và các chân phước trên trời nhắc nhở chúng ta, những kẻ lữ hành trần thế, rằng lời cầu nguyện, trên hết, là lương thực cho mỗi ngày sống để chúng ta không bao giờ lạc mất hướng nhìn về đời sống vĩnh hằng.” Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nói: “Đối với nhiều người, chuỗi Mân Côi […] là phương cách để họ trò chuyện với Thiên Chúa mỗi ngày. Chuỗi Mân Côi dẫn chúng ta vào một sự mật thiết sâu sắc hơn nữa với Chúa Kitô và với Đức Trinh Nữ Maria.”

Rất nhiều vị thánh đã tận hiến mình cho chuỗi Mân Côi như: thánh Giáo Hoàng Gioan XXIII, thánh Têrêsa Calcutta, thánh Têrêsa Hài đồng Giêsu, thánh Zelie Martin, chân phước John Henry Newman, thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II và thánh Louis de Montfort. Nhờ những mẫu gương của các ngài, chúng ta tìm thấy được cảm hứng cho chính mình trong việc cầu nguyện bằng chuỗi Mân Côi nhiều hơn, để tiến gần hơn tới việc nên thánh nhờ Đức Maria và Con của Mẹ.

Grentchen R.Crowe
Anthony Lai dịch từ simplycatholic.com

Chia sẽ bài viết này trên:

Thưa Mục Tử Nhân Lành, Chiên Quậy Của Ngài Đây – Chúa Nhật IV Phục sinh Năm A

Thưa Mục Tử Nhân Lành, Chiên Quậy Của Ngài Đây.
Chúa Nhật IV Phục sinh Năm A.

 1. Đầu tiên xin phép, vài lời tâm tình với Chúa, trước khi thêm những dòng biên khảo. Hôm nay con không có một chút ấn tượng nào về chữ nghĩa trong đầu. Khi dựa vào giai thoại, những từ ngữ trong một bồ chữ mà Thi Sĩ Giáo Thụ Cao Bá Quát  1808-1855 của  Phủ Quốc Oai  (Sơn Tây cũ) đã dành ra, để chia hết cả và thiên hạ. Chỉ còn sót vài chữ cù cặn, nhưng con đã xài hết trong thời gian qua rồi. Tuy nhiên,  Chú​a vẫn nhỏ nhẹ: con vốn bất tài vô tướng mà có lòng cậy dựa, thì có Ta đây. Vậy mình thử ngồi vào máy tính, gõ đại một chữ, rồi Chúa cầm tay 1 chữ khác,  thêm chữ nữa.  Y như Người chăn thú tốt lành, từng bước,  từng bước thầm, hướng dẫn đàn vật, mà  Chúa Nhật IV Phục Sinh ngày 03-05-2020 nầy, chúng con vẫn vì bệnh Coraona, còn mừng kính Mỹ Danh của Ngài là Chúa Chiên Lành tại gia.

2.  Đó là vài hàng công nhận Chúa là vị Sáng tạo – làm chủ –  cứu chuộc, quan phòng – quản lý – và là chỉ đạo chân chính mọi nơi mọi thời, mà không ai, không gì có thể sánh bằng qua đoạn Phúc Âm của Thánh Sử Gioan 10:1-10. Bạn đọc kỷ đoạn Sách Thánh nầy đi, thì sẽ có trực cảm tâm linh được tấm lòng cao quý bao la dường nào của Chúa.

3.  Nhưng một người bạn của mình, gốc Biên Hòa, Đồng Nai, có qua lớp 12 và 2 năm Cao Đẳng Sư Phạm tại quê nhà, đã được đa số thầy cô ba bốn chục năm trước, dạỵ bình phẩm dưới một góc cạnh phản ảnh khác rằng: lãnh đạo các cấp của Kitô giáo (những ai tin Chúa Giêsu Kitô, Công Giáo và Tin Lành các giáo phái) coi tín đồ như thú vật, bằng chứng là gọi họ bằng từ ngữ con chiên. Sách Hiếm và Giao Điểm cũng luôn có cái nhìn nầy.
4.  Thắc mắc trên rất tốt để người  Kitô Hữu có dịp trình làng quan điểm và niềm tin của mình qua lối Minh Giáo một vài câu thanh nghị. Xin thưa, ba tôn giáo lớn Do Thái Giavê  Giáo, Thiên Chúa Kitô Giáo và Đạo Hồi Mohamét,  xuất phát  từ vùng đất Palestin, Do Thái và Arạp Saudi  núi đồi đồng cỏ Sa mạc nóng cháy. Nên nghề du mục chăn thú là nguồn thức ăn chính và cũng mang lại lợi tức quan trọng từ ngàn xưa cho tới khi thế giới được  kỷ nghệ hoá, bắt đầu với máy hơi nước của James Watts (1736-1819) thế kỷ 18.
5.  Nên hình ảnh người chăn thú tốt lành đã đi vào lịch sử và văn hóa tim óc, căn để,  gốc rễ của các dân tộc nầy. Dùng hình ảnh chủ chăn đi đầu, hướng dẫn cả đàn thú vật theo sau, để nói lên tài lãnh đạo, sự quan tâm thân thiện, lòng tin tưởng của hai bên. Thánh Kinh Kitô Giáo cũng dùng lại hình ảnh nầy để nói lên tình yêu của Chúa là Chủ đàn chiên,  thương yêu con dân của Ngài. Về mặt tinh thần, thực ra mối quan hệ hổ tương đó còn cao xa hơn nhiều, vì người xưa có dạy “thư bất tận ngôn; ngôn bất tận ý”.
6.  Thêm một thí dụ khác để góp phần cho minh giáo, như  ở quê mình trong các khóa tu học, quý thầy hay nhắc tới từ ngữ ” Bồ Đề tâm” không có ý coi tín đồ với con tim của loài cây vô cảm. Còn khi nói Ngài lãnh tụ, lãnh đạo đẹp như bông sen, đâu cố ý nói vị đó chỉ là hay ngang hàng thảo mộc, thực vật dưới lớp ao bùn.
7.  Những  hình ảnh được dùng trong Thánh Kinh, coi như những nét văn hóa  (vẻ đẹp) miền vùng. Mà văn hóa thì không biên giới. Nên, kính trọng nhau trong tinh thần cầu tiến, học hỏi, theo  câu châm ngôn của người Roma  xưa, hay đặt trên cửa chính nhiều thư viện Tây Phương, coi như kho tri thức nhân loại, là  “tolle et lege” hãy cầm lấy và đọc.
8.  Vào thời Chúa Chúa Giêsu còn tại thế, chắc hẳn chưa có Trường Sư Phạm, nhưng Chúa đã xử dụng phương pháp truyền thụ kiến thức cách cụ thể, thiết thực, để dạy bài học chân lý về mẫu gương  tinh thần của đạo Chúa. Dùng những gì cụ thể, phổ thông, địa phương chung quanh mà ai cũng biết, là hình ảnh người chăn và đàn chiên. Chúa của của mình, theo Phúc Âm,  chưa từng nghe có ngày nào trong trường huấn luyện nghề gõ đầu trẻ,  nhưng đã có kinh nghiệm dạy học hay quá chừng luôn.
9. Trở lại chủ đề về mặt tôn giáo, riêng Công Giáo, Chúa Nhật nầy cũng còn trong mùa Chúa Phục Sinh, giúp hiểu và áp dụng thêm mầu nhiệm “sống lại và là sự sống” của Chúa mình. Hình ảnh Vị Mục Tử đầy tài trí là sự sống lại. Còn sự sống là đàn chiên cung cấp thịt. Đó là Mình Máu Chúa  trong Bí Tích Thánh thể. Vậy những kẻ lao lực và gánh nặng  – ốm đói tinh thần – hãy đến cầm lấy mà ăn, để được bổ sức.
10.  Đọc kỹ Phúc Âm Thánh Gioan 10:1-10 và suy nghỉ thì thấy Chúa mình là mẫu gương  lãnh đạo, lo lắng chăm sóc, quan tâm, nên con chiên quen biết và nghe tiếng mà đi theo người mục tử chân chính dám liều mạng vì đàn chiên.
11.  Mỗi lần nói tới Chúa Chiên, thì quý bậc cha thầy sơ giáo lý hầu hết chỉ nói tới Chúa Giêsu trước nhất và vị Giáo Hoàng hiện tại. Còn vị chủ chiên số một là Thánh Phêrô mà Chúa trao quyền chăm sóc chiên mẹ và chiên con (Gioan 21:15-18) cùng những vị kế nhiệm các thời, các cấp sau đó, chỉ là hình bóng mờ nhạt ít khi được đạo đạt. Nhưng phải có xưa mới có nay. Những thành quả của đạo Chúa hôm nay là cả nhiều chuỗi nối kết  từ ngàn xưa đem lại. Nên là thế hệ con cháu, mình phải thừa nhận và nhớ ơn từ trong gia đình tới lên tới Nhà Đạo, ra đến ngoài đời, từ địa phương lên tới trung ương, qua thành quả do công đức lãnh đạo chăn dắt mà Chúa chia cho. Nên xin cầu cho nhau vào chính ngày nầy.
12.  Mình còn nhớ trong Sách Mục Lục có chép một lời cầu xưa, nhưng chưa cũ mà rất thiết thực. Cầu cho các Đấng chăn giữ chúng con, nhất là Thầy Bổn Sở được mạnh hồn khỏe xác để mà dạy dỗ chúng con, cùng xin cho các học sĩ (chủng sinh, tu sinh nam nữ) bổn trường, được tập tành đạo đức cùng học mọi lẽ tinh thông,  hầu ngày sau giúp việc Hội Thánh cho danh Cha cả sáng ở khắp mọi nơi thiên hạ.
Thêm một lời cầu nữa trong mùa Phục sinh vừa qua, của một tân tòng,  rất tác động nhân ngày tôn kính Chúa Chiên Lành: xin cho chúng con biết lắng nghe lời của  Chúa là bậc thầy dẫn đường ,  qua những vị lảnh đạo tinh thần  địa phương. Đồng  thời cũng xin cho chủ chăn biết lắng nghe những nhu cầu thiết yếu của đàn chiên Chúa. Xin Chúa nhậm lời chúng con.
13.  Đứng trên lăng kính từ trên nhìn xuống thì chỉ Chúa Giêsu mới dám tự xưng Ta là mục Tử tốt lành như trong bài Phúc Âm hôm nay. Còn mọi thành phần dân Chúa các cấp, nói gọn là Giáo Hội, chỉ  là con chiên.
Còn theo hàng ngang thì mọi con chiên, tuỳ hoàn cảnh, cũng được tham gia vào quyền chăn đắt trong đạo, qua hàng giáo sĩ và tu sĩ các cấp. Ngoài đời, thì có nhà nước chính quyền văn võ quân thần trung ương và địa phương. Trong gia đình là Tổ tiên, ông  bà Cha mẹ, dòng họ, anh chị. Ngoài xã hội là  những nhà giáo dục chân chính và bạn bè thân hữu tốt lành qua câu ca dao: “học thầy không thầy học bạn”.
14.  Nói gọn hơn, trong thế giới loài người ngài nay, ai ai cũng đóng hai vai trò cùng một lúc. Đó là  vừa là con chiên khi cần được học hỏi và dẫn dắt, bảo bọc và đồng thời tới phiên mình cũng làm “chủ chăn” nho nhỏ,  được Chúa phân nhiệm quyền đạo, quyền đời ít nhiều, tuỳ duyên.
15.  Bổn phận và quyền lợi khi đóng vai trò chủ chiên và con chiên đã được ghi ra trong sách vở, nhờ những bài học người tốt việc tốt, cũng như những “thất bại là mẹ thành công” trong suốt dòng  lịch sử đạo đời. Mở sách vở ra học hỏi và áp dụng tuỳ hoàn cảnh, rồi bổ túc thêm bằng những  sáng kiến mỗi ngày mỗi mới. mọi thành viên  trong Đạo hay ngoài đời, đều đóng góp ý kiến xây dựng một cách chân thành và thiện chí.
16.  Tới đây làm mình nhớ những nhiều lời dạy chân chính trong Nền Minh Triết Á Đông – mà Thánh Kinh cũng chất chứa rất nhiều, từ những vị Tiên Hiền Do Thái – đã được nhiều bậc Thầy như Cố LM. Thiên Phong Bữu Dưỡng (1907-1987) nhìn ra, Thánh Thần đã hiện diện trong các nền văn hóa Á Đông. Tất cả cũng là để đọn đường cho Chúa Giêsu tới vào năm thứ I (đúng hơn, có lẽ năm – 6 hay -7). Thí dụ như . “Đại học chi đạo, tại minh minh đức, tại thân dân, tại chỉ ư chí thiện“. Dồi mài tâm đức (tâm Chúa) của mình sáng lên tới mức tối thượng mới ngưng, rồi giúp người. Đó là hai bước cần thiết để  chia phần làm  Chủ chiên.   Một lời dạy  khác cũng là nền tảng để tham gia vào chức vụ cao quý trên là: “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ” :  làm cho tâm mình tốt trước,  rồi giúp người nhà, ra tới phạm vi giúp nước và giúp thiên hạ ổn định.
17.  Nhìn vào môi trường cụ thế và thực tế là  phạm vi những giáo xứ mà mình sống trải. Bốn năm chục năm và về  trước nữa, cách chăn chiên thời đó, có khi dùng hình phạt cho sợ, cho mắc cỡ, mà  tránh gương mù,  gương xấu.  Như hình thức “lạy họ” xin lỗi cả họ đạo  vì lối sống bất toàn, bị rao tên trên toà giảng, bị dạy dỗ bằng những lời nặng nề… còn ngày nay chủ chăn tinh thần thường  quan tâm, thăm viếng, giúp đỡ, nhã nhặn, phục vụ dưới nhiều hình thức tâm linh và cả xã hội … cộng thêm những  Hội Đoàn Tông Đồ giáo dân góp phần không nhỏ nhiều mặt.
18. Chiên quậy . Xin thú nhận không phải không có.
Trong Phúc  Luca 15:1-7. Giả thử có đàn chiên 100 con, nhưng rồi một con đi lạc – vì bất cứ lý do gì: ham vui, quậy phá, u mê  – thì chủ chăn phải bỏ lại 99 con tại chuồng, mà lặn lội tìm kiếm và quàng nó trên cổ mang về. Rồi gọi lối xóm chung vui.
Câu chuyện dụ ngôn liên tiếp về lòng Chúa chăm sóc mình trong  Luca 15:8-10 là một phụ nữ có 10 đồng, làm mất 1 đồng, lại phải thắp đèn lên, quét nhà, moi móc. Khi tìm cho được rồi thì mời lối xóm tới cùng hoan hỉ.
 Lòng thương bao la của chủ chăn là Chúa,  được chính Chúa kể ra qua dụ ngôn người con hoang đàng và người cha nhân hậu trong luca 15: 11-32.
Những tấm gương nầy, dạy mình phải lấy lòng quân tử của  Chúa mà đối xử với nhau.  Nhưng mình lại quá tiểu nhân hẹp hòi ích kỷ với chủ trương kỳ thị và chủ nghĩa loại trừ, vì nghĩ mình là chính danh con Chúa.
Từ xa xưa, mình đã coi thường lương dân vì cho rằng đạo mình là thật, còn họ thờ bụt thần ma quỉ, là giả dối, ngụy tín.  Mà chưa thấy có lần nào xét duyệt tu từ mà xin lỗi hay canh tân theo gương của Đức Giáo Hoàng Phanxicô thành thật xin lỗi mấy tháng trước, khi bị tín đồ giữ chặt bàn tay đau điếng tại Quảng Trường Thánh Phêrô, Rôma.
Vài ba năm trước đây, Đức Cha Vũ Huy Chương Giám Mục Đà lạt có viết trên Email vài ba câu chuyện đau lòng của bên đạo mình.
Khi nhà thờ đạo Chúa cần nhân công thiện nguyện tái thiết, thì nhiều lương dân chung quanh tới góp cả hai bàn tay. Nhưng khi nhà Chùa bên cạnh cần chút việc thì vị thầy cả địa phương không cho tín đồ  đạo nhà tham gia, với lý do rằng: đạo mình mới là đạo thật.
Mình có thói quen không ưa những người “rối rắm” do hoàn cảnh khó khăn nào đó ngoài tầm tay. Họ vào nhà thờ, mình muốn cản lối. Khi họ ngồi gần, thì mình tìm cách đứng dậy, đi qua chỗ khác, như tránh dịch Corona 2019 vậy.
Mình coi họ là tệ hại dơ bẩn đến độ cản trở họ tới dọn dẹp lau chùi nhà thờ. Vào mấy dịp Tết vừa qua, họ tới góp bàn tay lau lá bánh chưng gây quỹ giáo xứ,  mình cũng không cho. Sợ họ không tinh sạch đủ để làm osin  trong nơi thờ tự. Mình còn kỳ thị sạch dơ bề ngoài hơn cả biệt phái bảo căn thời trước.  Mấy chuyện nầy, đã xảy ra thật tại giáo xứ của mình.
Còn khi tham gia vào Hội Đồng Giáo Xứ hay Ban Hành giáo thì cũng vì mưu cầu danh phận: “một miếng giữa làng hơn một sàng xó bếp” chớ không phải có mục đích làm vinh danh Chúa và giảm bớt tội tình cho chính mình.
19.   Dung hòa tổng hợp.
Thấy  Chúa đi tìm chiên lạc rồi cõng về trên vai, làm mình xúc động quá chừng. Xin uốn lòng chúng con –  công giáo “đạo vòng” – yêu thương chiên lạc, như thánh tâm Chúa. Nếu được, mình sẽ  mở rộng vòng tay, chào mời hết mọi thứ chiên thương tật vào lại gia đình nhà Chúa, dự  các nghi lễ phụng vụ,  để cả giáo xứ an ủi, nâng đỡ cầu nguyện cho được mau chữa lành.
Cuối cùng,  ba ngàn năm trước, Thánh Vương Da-vid, sau tội tầy đình, được Chúa thứ tha, Ông đã nhận ra, thấy được lòng Chúa, qua  người chủ chăn, và đàn chiên nhỏ,  ca vịnh 23, trọn niềm tin tưởng, vào ơn sủng Chúa. Và Nguyễn Duy Vi, đã minh họa lại, qua chính ngôn ngữ,  dòng nhạc VN, nhịp nhàng điêu luyện, để thêm cầu nguyện, tăng lòng sốt sáng,  thánh ca  tựa đề “Chúa Là Mục Tử”. Xin vào online, cùng chung tâm tình,  và cũng thưởng thức.

1/ Chúa là Mục Tử, Người dẫn lối chỉ đường cho con đi. Đi trong tay Chúa nào con thiếu chi con sợ chi? Cỏ tươi rợn đồng xanh con no thỏa không bao giờ thiếu nữa. Suối nước trường sinh nghỉ uống no đầy


ĐK: Chúa Chiên nhân từ, Người dẫn con tới đồng nội. Này suối nước mát bóng, con tới uống thảnh thơi. Chúa ơi sướng vui trong tay Chúa, Người dẫn con đi. Đi giữa suối mát, cỏ xanh con thiếu gì.

2/ Chúa là Mục Tử, Người dẫn dắt con lần theo chính lối. Cho con đi tới vì Danh Chúa con không lạc vương. Tối tăm con sợ chi, vì có Chúa với con cùng tiến bước. Cánh tay Người đưa, gậy Người dẫn yên lòng

3/ Chúa là mục tử, Người dọn bữa kê bàn cho con dân. Dầu Người tràn lan và chén ái ân Người đầy chan. Chúa ban cho đời con qua năm tháng hưởng dư đầy phúc đức. Chúa ở cùng con, con cùng Chúa muôn đời.

vô hạ

 

Chia sẽ bài viết này trên:

Chúa chiên của tôi – CN IV Phục Sinh A

Chúa chiên của tôi – CN Chúa Chiên Lành

Mấy năm trước đây, một bé gái 5 tuổi được đưa vào viện mồ côi. Mấy ngày trước đó, bố mẹ của em đã cãi vã với nhau, rồi bố em đã bắn chết mẹ em, rồi quay súng lại mà tự vẫn. Tất cả xảy ra trước sự chứng kiến của em. Đến ngày Chúa Nhật sau đó, em được đưa đến Nhà thờ Công Giáo để tham dự thánh lễ và sau đó, dự lớp Giáo lý. Vì sợ cô giáo không hiểu hoàn cảnh của em, người coi sóc viện mồ côi đã phải căn dặn cô giáo: Bố mẹ của em là người vô thần, nên chắc chưa bao giờ bé được nghe về Thiên Chúa, vì vậy, xin cô giáo nhẫn nại với em. Trong buổi học đầu, cô giáo đã giơ cao một bức hình Chúa Giêsu và hỏi cả lớp: “Có em nào biết đây là ai không?” Cô bé giơ tay trả lời: “Em biết, đó là người đã ôm em vào lòng sau khi ba má em chết.”

Câu chuyện của em bé trên đây chỉ là một trong ngàn vạn câu chuyện thương tâm khác đang xảy ra trong xã hội ngày nay. Chồng giết vợ, mẹ giết con, con giết bố mẹ, bạn bè thanh toán nhau, nhân công ám hại nhau, là những mẩu tin chúng ta thường đọc thấy trong báo hằng ngày. Trong những ngày tháng gần đây, nạn khủng bố đã gây tang tóc thương đau cho biết bao gia đình. Những lá thư hăm dọa đã khiến cho con người sống trong lo sợ. Quân khủng bố đã bất chấp thủ đoạn khi hành động. Tháng Giêng vừa qua tại Do Thái, lần đầu tiên một phụ nữ đã nổ bom tự sát để giết người. Sau đó, người ta tìm ra chị ta là một trong những nhân viên cứu thương của thành phố. Hôm trước cứu người; hôm sau giết người. Thật là khó hiểu. Hơn nữa, họ còn coi đây là thánh chiến. Lắm lúc nghĩ cũng thấy buồn. Ba tôn giáo lớn trên thế giới: Kitô giáo, Hồi giáo, Do thái giáo cùng tôn thờ một Thiên Chúa của tổ phụ Abraham, thế mà đã mười mấy thế kỷ chém giết nhau. Con cháu tổ phụ Abraham ngày nay đã đông như sao trên trời như cát dưới biển, đúng như Lời Chúa đã hứa, nhưng tiếc thay con cháu tổ phụ lại cắn xé nhau, để rồi gây tan tác cho đoàn chiên của Chúa.

Khi xưa, Chúa Giêsu sống trong một xã hội tuy không hận thù khủng bố, nhưng cũng mang đầy những thù ghét, chia rẽ, kỳ thị và bất công. Những người Samaritanô, tuy cũng mang giòng máu Do thái, nhưng lại bị người Do thái coi là dân ngoại; những người thu thuế bị coi là người tội lỗi, nên tuyệt đối bị những người “ngoan đạo” xa tránh; những người phong cùi bị đuổi ra sống bên ngoài xã hội. Đứng trước thảm trạng đó, Chúa Giêsu đã đến và đã ví mình như gà mẹ túc con dưới cánh để bảo vệ và vỗ về. Chúa đã tỏ tình thương và mối quan tâm đặc biệt đối với những người tội lỗi, nghèo khó, bệnh tật, những người sống bên lề của xã hội. Chúa cũng ví mình như một Chủ Chiên đến để qui tụ đoàn chiên đã bị chia ly phân tán, và để đem lại sức sống và niềm hy vọng cho đoàn chiên: “Ta đến để cho chúng được sống và được sống dồi dào.”

Với hiện trạng của thế giới, Lời Chúa vẫn còn mang một ý nghĩa đặc biệt cho con người ngày nay. Thật vậy, Chúa Giêsu, Chúa Chiên của chúng ta, đã đến để chúng ta được sống, nhưng không phải sống trong chán chường tẻ lạnh, một cuộc sống vô nghĩa. Chúa đến là để chiên của Ngài được sống một cách dồi dào, nghĩa là một cuộc sống đầy yên vui, an bình, và yêu thương. Đó là điều Chúa đã hứa ban cho mỗi người chúng ta, và Ngài đã và đang thực hiện lời hứa của Ngài nơi những con chiên đáp lại lời mời gọi của Ngài và vâng theo sự hướng dẫn của Ngài.

Với tình thương bao la của người, Chúa đã đến kêu gọi mỗi người chúng ta hãy tiến bước theo Ngài, hãy nhập đoàn chiên của Ngài. Đây không phải là lời mời gọi một cách chung chung, nhưng là lời mời có tính cách cá nhân và trực tiếp. Cũng như ngày xưa Chúa đã đến gặp Nicôđêmô, Giakêu, Matthêu, người đàn bà Samaritanô bên bờ giếng Giacob, và người bất toại bên bờ Bếtsaiđa, thì ngày nay Chúa cũng vẫn còn đến để phù trợ, chữa lành, gặp gỡ, hướng dẫn, và chỉ bảo chúng ta trong cuộc sống. Ngài ban Thánh Thần của Ngài cho chúng ta để an ủi, nâng đỡ, giúp sức, và sự khôn ngoan, để chúng ta có đủ sức đối diện với mọi khó khăn trong cuộc đời. Qua Lời Chúa và các Bí tích, đặc biệt là Bí tích Thánh Thể, Ngài bảo vệ và ban ơn giúp chúng ta thoát khỏi nanh vuốt của thần dữ, như những kẻ trộm, đang bày trò hãm hại chúng ta. Và những khi chúng ta vấp ngã, qua Bí tích Xá giải, Ngài sẵn sàng ôm chúng ta vào lòng để tha thứ yêu thương, như người cha nhân lành đối xử với đức con phung phá.

Ước chi chúng ta hãy đáp lại lời mời của Ngài. Hãy luôn nhận Ngài là Chúa Chiên của mình và luôn tin tưởng vào sự hướng dẫn phù trợ của Ngài. Có Chúa ở cùng, cho dù bất cứ điều gì xảy ra, tâm hồn chúng ta vẫn tìm được sự bình an. Không phải là chúng ta sẽ hết phải đau khổ, nhưng vì chúng ta có Chúa là sức mạnh và là nguồn ủi an cho chúng ta, nên không gì lấy mất đi niềm hy vọng và sự bình an trong tâm hồn chúng ta được. “Chúa là Mục Tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi. Dù bước đi trong thung lũng tối, tôi sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng tôi” (Tv 23)

Lm Gioan Vũ Nghi

Chia sẽ bài viết này trên: