T6. Th2 23rd, 2024

Biến Hình – CN II MC A

Biến Hình – CN II MC A: Mt 17, 1-9  

Suy niệm

Để bắt đầu thực hiện lời hứa ban cho nhân loại Đấng cứu chuộc sau khi Ađam-Eva sa ngã, Thiên Chúa chọn Abraham để làm thành một dân tộc mới và đưa tới vùng đất hứa. Theo tiếng gọi, ông đã phải từ bỏ tất cả để ra đi. Một cuộc ra đi đầy gian nan khốn khó, đòi ông phải hoàn toàn tin tưởng và phó thác vào Thiên Chúa theo sự chỉ dẫn của Người. Có tất cả mà phải bỏ tất cả. Nhìn bằng cặp mắt loài người, đây là một cuộc phiêu lưu bỏ mồi bắt bóng, nhưng thực ra đó là cuộc hành trình rời bỏ những của cải tạm bợ trước mắt để trở lại vườn diệu quang.

Vừa trước bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu cũng đã tuyên bố: “Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo”. (Mt 16, 24). Đây là một cuộc hành trình của người môn đệ Chúa. Một cuộc hành trình cũng đầy gian khổ và phiêu lưu như Abraham xưa, nhưng thoáng thấy một chút tương lai sáng lạn, bằng sự biến hình vinh quang của Đức Giêsu để cho những đồ đệ thân tín được chứng kiến trong phút chốc. Các ông đã nhìn thấy“Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng”.

Việc Đức Giêsu biến hình hay hiển dung, giúp cho chúng ta nhận ra nguồn gốc siêu phàm, và bản tính siêu việt của Con Thiên Chúa làm người. Biến cố này đã làm thay đổi cái nhìn của các môn đệ về con người và cuộc đời của Đức Giêsu, để các ông không chỉ nhìn ở bề mặt mà còn khám phá ra căn tính của Ngài. Vinh quang của Con Thiên Chúa làm người vốn bị che khuất, nay được Chúa Cha hé mở cho các môn đệ, để củng cố đức tin của họ trước biến cố tử nạn của Thầy mình.

Chắc chắn tâm tư của các môn đệ vẫn còn xót xa và hoang mang sau lời quả quyết của Thầy là Ngài phải lên Giêrusalem để chịu nhục hình. Họ thấy tương lai như một bóng đen đang dần dần phủ kín. Nhưng hiện tại, biến cố hiển dung của Thầy là vinh quang. Cảnh tượng này đã làm cho các môn đệ phấn khởi. Họ đã thấy vinh quang bên kia cảnh nhục nhã; khải hoàn bên kia cảnh khổ đau; vương miện bên kia thập giá. Lúc ấy họ chưa thể hiểu hết, nhưng phần nào đã ý thức được rằng, thập giá trước mắt tuy hoàn toàn khổ nhục, nhưng là cuộc hành trình phải vượt qua để đưa tới vinh quang theo như ý Chúa Cha.

Phêrô đã không quên được kỷ niệm đặc biệt này khi ngài viết thư cho các tín hữu: “Chúng tôi đã được thấy tận mắt vẻ uy phong lẫm liệt của Người… Chúng tôi đã nghe thấy tiếng từ trời phán ra khi chúng tôi ở trên núi thánh với Người” (2Pr 1,16-18). Giờ đây ông đã hiểu tất cả và trở nên nhân chứng hào hùng cho một sự sống mới. Không lạ gì mà ông đã hiên ngang chết vì Thầy và như Thầy.

Lịch sử Giáo hội ghi nhận nhiều cuộc biến hình hay biến đổi: từ say rượu đến say Chúa; từ gái giang hồ thành thánh nhân; từ trai tứ chiến trở nên đấng lập Dòng; từ kẻ khô khan đến người sốt mến; từ người tham lam, hà khắc, trở thành kẻ rộng lượng và khoan nhân… Chẳng ai gặp được Chúa thực sự mà lại không biến hình hay biến đổi.

Gần đèn thì sáng. Tiếp xúc thân mật với Chúa sẽ làm thay đổi tâm hồn ta: tình yêu Chúa xua tan sự thờ ơ nguội lạnh và đốt nóng trái tim ta; cảm nhận sự dịu dàng của Chúa làm ta giảm bớt tính cứng cỏi, hà khắc; khám phá ra sự khiêm hạ của Chúa giúp ta quyết trừ thói kiêu căng; thấy Chúa bao dung khiến ta mở rộng lòng đón nhận tha nhân; kề bên Chúa, ta được thanh luyện khỏi những nhỏ nhen ích kỷ…

Qua biến cố Biến hình, Chúa Cha long trọng giới thiệu Đức Giêsu là con yêu dấu, và kêu gọi ta hãy “nghe lời Người”. Chúng ta thường nghe theo thiên hạ hoặc nghe theo những ham muốn của mình. Chỉ khi nào chúng ta biết lắng nghe Lời Chúa, để cho Lời Chúa hướng dẫn tâm trí chúng ta trong mọi sự, chúng ta mới được biến đổi và phản chiếu ánh quang của Chúa khi đi vào mọi hoạt động của đời thường.

Mùa chay là cơ hội đổi mới đời mình cho Chúa, để Chúa đưa ta vào chương trình tình yêu của Ngài, cho ta được vinh hạnh góp phần với Chúa trong việc đem lại niềm vui cứu độ cho anh chị em mình. Không có sự biến đổi hôm nay thì cũng không có sự biến đổi vào ngày mai.

Đời sống Kitô hữu là một cuộc lên núi và xuống núi với Chúa Giêsu mỗi ngày. Lên núi chính là những giây phút tiếp xúc thân mật với Chúa trong cầu nguyện, tĩnh tâm, thánh lễ… Xuống núi với Chúa là chúng ta đi vào đời thường để xả thân phục vụ gia đình, tha nhân, cách riêng là những người nghèo hèn khốn khổ đang cần đến chúng ta.

Cầu nguyện

Lạy Chúa Giêsu!
Qua sự kiện biến hình trên núi cao,
Chúa hé mở chút vinh quang rực rỡ,
cho thấy ánh sáng Chúa thật vô bờ,
khiến các môn đệ vui mừng hớn hở.

Chúa biến hình trong ánh sáng chói chang,
báo trước ngày phục sinh sẽ huy hoàng,
sau khi trải qua nhục hình và tử nạn,
để ban cho con người sự sống mới.

Tuổi trẻ chúng con thích được chói sáng,
nên hay tô vẽ cho mình ánh hào quang,
bằng hành động và kiểu cách vênh vang,
có khi theo những lối sống nghênh ngang,
hoặc theo đời, theo “mốt”, theo thời trang.

Chúng con thường ảo tưởng nên không biết,
chói sáng đích thực là mình nên giống Chúa,
Đấng hiền lành và khiêm nhượng trong lòng,
Đấng chân thật và thánh thiện vô song.

Chúa mới làm cho đời con chói sáng,
bằng đức tin và tình mến rỡ ràng,
chứ không phải những kiểu sống lang mang,
tìm mọi cách để nổi nang trên “mạng”.

Cho con trở lại với cái tôi sâu thẳm,
cái tôi hiền lành và chân thật dễ thương,
cái tôi bình thường và nhân ái khiêm nhường,
cái tôi đơn sơ và không chút lụy vương,
cái tôi hòa đồng và lan tỏa hiệp thông,
để trao ban cho mọi người niềm vui sống.

Như vậy con mới mong ngày chói sáng,
vì sẽ được gặp gỡ Chúa vinh quang,
trong ánh sáng huy hoàng và vô tận,
với tình yêu và hạnh phúc vô ngần. Amen.

Lm. Thái Nguyên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *