T3. Th12 6th, 2022

Chết chưa phải là đoạn kết! CN XXXII TN C

Chết chưa phải là đoạn kết!

Chuyện kể rằng: Một lần kia ông Vôn-ten vốn là triết gia vô thần, chẳng tin vào ai ngoài bản thân ông, đến gặp Pas-cal và buông lời nói rằng: ‘Ông tin linh hồn bất tử và có sự sống lại đời sau, để rồi trong đời sống hiện tại ông sống khắc khổ và đạo hạnh, với bản thân thì ông sống nhịn nhục, chịu thua thiệt; nhưng nếu không có đời sau, chắc hẳn ông là kẻ dại dột nhất’. Nghe thế, Pas-cal từ tốn đáp: ‘Ông nói chẳng sai chút nào! Ông không tin linh hồn bất tử, cũng không tin có sự sống đời sau, nên có thể sống hưởng thụ thác loạn tuỳ thích; nhưng nếu có đời sau thì ông là kẻ khờ dại và ngu dốt hơn tôi nhiều, vì tôi chỉ tạm thời thiệt thòi đời này, còn ông, ông mất cả cuộc sống đời đời!

Thật vậy, nhìn vào thực tế, có lẽ chúng ta không tệ như nhà triết học vô thần Vôn-ten, nhưng dường như chúng ta chưa sống niềm tin có sự sống vĩnh hằng, có đời sống sau cái chết. Cụ thể, không ít Ki-tô hữu đã-đang chạy theo xu hướng quá lo cho cuộc sống đời này, mà ít lo toan hoặc bỏ bê cuộc sống đời sau. Nhiều lúc, chúng ta sống buông thả như chẳng có đời sau; và hơn thế, qua đời sống đức tin, đời sống đạo, chúng ta chưa thuyết phục được người khác, nhất là những ai chưa biết Chúa, rằng chúng ta thật sự tin chắc có sự sống vĩnh hằng và có đời sau!

Trong Cựu Ước, sách Mác-ka-bê đề cập đến sự sống mai sau một cách rõ ràng như trình thuật kể vào thời vua An-ti-ô-kô bắt đạo, buộc dân Is-ra-en bỏ những truyền thống đạo đức của họ mà theo tà phái khác, thì một bà mẹ và bảy người con thà chịu chết chứ không chịu bỏ đạo Chúa. Dù trích đoạn trong bài đọc I chỉ ghi lại cái chết của bốn người con đầu, nhưng lời họ nói với vua đều khẳng định Chúa sẽ cho họ hưởng sự sống đời đời: “…Chúng tôi sẵn sàng chịu chết hơn là phạm đến lề luật Thiên Chúa đã truyền cho tổ phụ chúng tôi…Vua là một tên hung thần, vua khai trừ chúng tôi khỏi cuộc đời hiện tại, nhưng bởi lẽ chúng tôi chết vì Luật pháp của Vua vũ trụ, nên Người sẽ cho chúng tôi sống lại để hưởng sự sống đời đời” (x. 2Mcb 7, 2.9). Hơn nữa, qua đoạn Tin Mừng hôm nay, chúng ta nhận ra: mặc dù nhóm Xa-đốc không tin vào sự sống đời sau, nhưng lời lẽ của họ cho thấy họ mang trong mình một quan niệm hết sức vật chất về cuộc sống ấy: ở đời sau người ta cũng cưới vợ, lấy chồng, sinh con và hưởng thụ tất cả những lạc thú như đời này (x. Lc 20, 27-33). Tuy nhiên, nhờ câu trả lời của Chúa Giê-su, chúng ta xác tín có sự sống đời sau, có sự sống lại, và cũng biết phần nào ý nghĩa của cuộc sống ấy, cụ thể: Đời sau người ta sẽ bất tử: “Họ sẽ không thể chết nữa…” (Lc 20, 36), do đó không cần lưu truyền nòi giống, cho nên cũng không cần cưới vợ lấy chồng: “Những ai sẽ xét đáng được dự phần đời sau và được sống lại từ cõi chết, thì sẽ không cưới vợ lấy chồng” (Lc 20, 35). Quả thật, hạnh phúc duy nhất bậc nhất và là quan tâm duy nhất của những ai được hưởng phúc đời sau là sống như các thiên thần, ngày đêm ca ngợi, tôn vinh và phụng thờ Thiên Chúa. Họ được thông phần vinh quang của Chúa: “Họ là con cái Thiên Chúa: vì họ là con cái của sự sống lại” (x. Lc 20, 36), được dự phần vào dòng dõi Ngài (x. 1Ga 3, 2). Và thánh Tông đồ Phao-lô xác quyết: “Việc kẻ chết sống lại cũng vậy: gieo xuống thì hư nát, mà trỗi dậy thì bất diệt; gieo xuống thì hèn hạ, mà trỗi dậy thì vinh quang; gieo xuống thì yếu đuối, mà trỗi dậy thì mạnh mẽ, gieo xuống là thân thể có sinh khí, mà trỗi dậy là thân thể có thần khí” (1Cr 15, 42-44). Vì nếu không có sự sống lại, không có đời sau, thì “lời rao giảng của chúng tôi trống rỗng, và cả đức tin của anh (chị) em cũng trống rỗng…Nếu chúng ta đặt hy vọng vào Đức Ki-tô chỉ vì đời này mà thôi, thì chúng ta là những kẻ đáng thương hơn hết mọi người” (x. 1Cr 15, 14.19).

Vậy, tin vào sự sống đời đời, và sự sống lại, chúng ta đối diện với cái chết và sống đạo thế nào? Tiên vàn, chúng ta tin thật và thực hành những gì Chúa dạy qua Giáo Hội. Thứ đến, đừng chạy theo kiểu ‘sống vội, sống chỉ biết đời này, mà bỏ mặc đời sau’! Đừng ‘sống buông thả theo thói đời thế tục như chẳng có thưởng-phạt’ đời đời! Đừng theo lối ‘sống đến đâu hay đến đó’! Đừng sống theo lối ‘thụ hưởng đi rồi chết cũng được’! Đừng sống theo trào lưu ‘để sau rồi tính’ vì đâu ai biết được ‘ngày sau, ngày mình tính’ sẽ chẳng bao giờ đến! Sau cùng, sống theo những gì mà thánh Phao-lô khuyên nhủ giáo đoàn Thes-sa-lô-ni-ca: “…hãy đứng vững và nắm giữ các truyền thống chúng tôi đã dạy cho anh em, bằng lời nói hay bằng thư từ…Đấng yêu thương chúng ta và đã dùng ân sủng mà ban cho chúng ta niềm an ủi bất diệt và niềm cậy trông tốt đẹp. Xin các Ngài an ủi và cho tâm hồn anh em được vững mạnh, để làm và nói tất cả những gì tốt lành” (x. 2Tx 2, 15-17).

Ước gì, chúng ta cũng như thánh nữ Tê-rê-sa Hài đồng Giê-su trên giường hấp hối đã nói với các chị em trong cộng đoàn: “Em sắp chết, nhưng không phải em chết, mà em đang tiến về cõi sống”. Và luôn sẵn sàng như một nữ tu kia rất xinh đẹp, lúc nào trên đôi môi cũng nở nụ cười, dẫu đang phải chiến đấu với những đau đớn của bệnh ung thư. Vị nữ tu này khi ra đi, trên khuôn mặt xinh xắn vẫn nở một nụ cười rất tươi, và an bình trở về với Chúa, cũng như kết thúc cuộc hành trình trần gian này mà chẳng chút luyến lưu.

“…Tôi tin xác loài người ngày sau sống lại. Tôi tin hằng sống vậy. Amen”.

Lm. Xuân Hy Vọng